Thứ Hai, 27 tháng 4, 2020

NHỮNG NGÀY ĐÁNH MẤT/ Dino Buzzati, Trương Văn Dân dịch/ Kim Tinh chia sẻ

NHỮNG NGÀY ĐÁNH MẤT
Truyện ngắn của Dino Buzzati, Trương Văn Dân dịch
Vài ngày sau khi mua biệt thự, một bữa về nhà Ernst Kazirra thấy một gã đàn ông đang lách ra ngõ phụ trỗ qua tường, trên vai vác một thùng gỗ rồi chất nó lên xe cam nhông.
Anh chưa kịp chận thì gã đã bỏ chạy. Anh phải đuổi theo bằng xe hơi. Chiếc cam nhông chạy ngoằn ngoèo đến tận ngoại biên thành phố rồi mới chịu dừng trên lề một bờ vực.
Kazirra xuống xe và bước đến. Gã lạ mặt đang khuân một thùng gỗ, khệnh khạng đi vài bước rồi quăng xuống hố. Dưới đó đã có chất hằng nghìn thùng gỗ khác, rất giống nhau.
Anh đến trước mặt gã đàn ông và hỏi:
” Tôi thấy anh mang những thứ này từ khuôn viên nhà tôi. Anh bỏ cái gì trong đó ? Còn những cái thùng gỗ này là đồ quái gì vậy ? ”
Gã lạ mặt nhìn anh rồi tủm tỉm cười.
” Tôi còn nhiều lắm trên xe cam nhông, để vất đi. Ông không biết à ? Chúng là những ngày.”
” Những ngày gì ?”
” Những ngày của ông ”
” Những ngày của tôi ?”
” Những ngày đã mất của ông. Những ngày mà ông đã hoang phí. Có phải ông đã đợi chúng không ? Chúng đến rồi đấy. Nhưng ông đã dùng để làm gì? Ðấy, ông xem, còn nguyên vẹn. Bây giờ thì … ”
Kazirra đảo mắt. Những thùng gỗ đang chất thành một đống lớn. Anh lần xuống hố rồi đến mở một thùng.
Trong đó có một con đường mùa thu, và ở cuối đường người yêu của anh, Graziella đã vĩnh viễn bỏ đi. Nhưng anh đã không thèm gọi.
Anh mở thùng thứ hai.Trên chiếc giường nằm trong một căn phòng bệnh viện , người em trai Giosué đang đau nặng và có ý mong anh. Nhưng anh đang bận áp phe ở một nơi nào đó.
Anh mở thùng thứ ba. Ngoài cổng một căn nhà cũ nghèo nàn, con chó Duk trung thành đã đợi anh từ hai năm nay, gầy đến trơ xương. Mà anh đâu có muốn quay về.
Anh chợt nghe nhói lên ở chỗ này, ngay cuống bao tử. Gã lạ mặt đang đứng hiên ngang trên bờ vực, bất động như một kẻ thi hành công lý.
” Ông ơi ! ” anh gọi lớn .
” Ông làm ơn nghe tôi nói. Ông cho tôi xin lại ba ngày. Tôi van ông. Ít nhất ba ngày này. Tôi giàu lắm! Tôi sẽ trả cho ông bất kỳ giá nào ông muốn.”
Gã lạ mặt phát một cử chỉ bằng tay phải, nửa như ngầm chỉ một nơi nào không thể đến, nửa như muốn nói là đã quá trễ rồi và không còn cách nào cứu vãn. Bóng gã vụt nhoà đi trong không gian và lúc đó đống thùng bí ẩn cũng đột nhiên biến mất.
Rồi bóng đêm tràn xuống.
Dan Truong Van Chuyển ngữ

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2020

Mùi hương/ Truyện ngắn Ngô Đình Hải/ Kim Tinh chia sẻ

Mùi hương
Truyện ngắn Ngô Đình Hải
“mùi hương con gái như khói thuốc
thở mới một lần đã tương tư
gần thì đau nhói xa thì nhớ
bỏ điếng lòng nhau giữ nặng người”
Cũng chỉ là thơ, đẹp và lãng đãng không hồi kết. Còn cái thực thì lại như chuyện hồi mới lớn, quen một em nữ sinh trắng da dài tóc. Nhà em bán cá ở chợ. Quen rồi biết, sáng nào em cũng phụ mẹ dọn hàng, bán hàng từ sớm, rồi mới đi học. Thằng con trai ngu ngơ, quý người bạn gái của mình, đã ngẩn người khi tên bạn rắn mắt hỏi sau buổi xem phim với em: có ôm không? Có hôn không? Có nghe mùi gì không?... Mùi hả, hỏi ngộ, có chứ, chỉ không biết gọi là gì…Rồi chia tay, rồi năm ba mối tình tiếp theo, năm bẩy cái mùi con gái khác nhau lẩn quẩn, không phân biệt được. Lâu ngày hình ảnh nhạt nhòa, phấn hương tan tác, nhưng cái mùi đầu tiên thì không quên được, nhất là khi bất ngờ phát hiện ra, nó chẳng xa lạ gì, chỉ là mùi… tanh của cá, nó ám lên tay mỗi lần nắm lấy, ám lên mặt những khi ngồi nhìn ngẩn ngơ, ám lên tóc những lúc chở em, ngồi vắt vẻo phía trước, trên chiếc xe đạp đòn dông, cong người đạp mà thở, mà mê mẫn nó. Nó làm thành cái mùi hương ngọt ngào trên môi, hiếm hoi và tê tái. Để rồi khi mừng vì nhận ra nó, cái mùi mà mình tương tư đó, thì lại đau phát khóc lên được vì nó đã xa…
Có làm một đứa trẻ xa quê. Tuổi thơ quanh quẩn trong con hẻm ngoằn nghèo chật chội. Rời nơi đó ra, những ngày hè chỉ biết lang thang trong Sở thú, bắt từng con dế đi lạc, mà tưởng tới bạn bè cùng lớp đang trồi hụp trên dòng sông, đang chạy dài trên những cánh đồng, kéo theo con diều trong buổi chiều gió lộng, mà thèm. Thèm cái hơi đất ẩm, cái mùi ngai ngái của cỏ mục, cái mùi se se nồng của ngọn gió trên dòng sông, mà thương cho cái thiệt thòi của đứa trẻ thị thành.
Cái mùi đất còn ấm áp và quý báu hơn nữa, khi nó ở cạnh cái mùi lạnh tanh của đá. Thằng bạn đi lính chết trận, xác bỏ trong hòm đóng kín, được đưa về nhà chôn cất. Bạn bè lèo tèo năm bẩy đứa biết tin tới đưa tiễn, ngồi chung quanh cái hòm nó mà uống rượu. Nửa đêm, cha nó lên cơn điên nhớ con, cầm cái xà beng nạy tung nắp hòm để nhìn mặt. Cả đám xúm nhau ngó vào. Không có nó, không có cái xác người nào, chỉ có mấy cục đá xanh bê bết máu và vài miếng vải áo trận dính lên đó. Nó đó, nó chỉ còn lại chừng đó. Mùi tanh và lạnh ngắt xộc vào mũi. Người đứng quanh bỗng dưng cũng tê dại như đá…
Còn nữa, cứ nghe pháo nổ là thấy Tết. Tưởng là như vậy, chỉ khi không còn pháo, mà thay vào đó tiếng nổ trên băng, đĩa và video có hình cả dây pháo dài thượt, hay pháo giả, treo lên cũng lạch tạch và đèn đỏ nhấp nháy. Mới biết là không phải.Tôi không ưa nỗi mấy thứ này, nó chỉ làm nghèo nàn đi kỷ niệm và mờ nhạt những niềm vui. Nó thiếu đi một thứ thiêng liêng, giống như con người thiếu đi cái phần hồn. Đó là mùi pháo, mùi lưu huỳnh cháy, hăng hắc và khó thở, chui vào mũi vào miệng khi pháo nổ. Làm cay xè hai con mắt, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, hít vài hơi là tất cả những buồn vui, những hình ảnh của những ngày xưa cũ lại tràn về…
Gần Tết năm đó, thằng bạn có cái phép đặc biệt 24 giờ, giữa trưa lôi nhau ra hồ con rùa uống rượu đế với hột vịt lộn. Có tay nhà giàu ở gần, cao hứng chơi luôn một băng pháo sau cái cổng sắt, khói chui qua cửa, theo gió ngang qua chỗ ngồi, khói dừng lại trên người hắn, nó không còn là mùi pháo nữa, nó mang mùi chiến trường, mùi của chết chóc, và tay tôi tê cứng khi nghe hắn lẩm bẩm: lại Tết… Đang uống hắn đứng dậy: đi chơi bời đi. Tôi chở hắn lên Gò Vấp, vào động đĩ xóm Cháy. Cả một dãy nhà lụp xụp chứa gái. Hắn chỉ tay vào một em, cô gái ngước nhìn bộ đồ Thủy quân lục chiến của hắn, rồi cúi xuống lắc đầu, một cô khác đứng lên thay. Cô gái nhìn qua tôi, lẳng lặng đi vào một phòng trống, tôi đi theo. Lần đầu tiên trong đời sau khi đã làm cái công việc của giống đực, tôi nằm nán lại, tôi muốn hỏi về chuyện khi nãy. Chồng cô cùng một sắc lính với hắn, chồng chết, cô làm điếm nuôi đứa con nhỏ, cô không ngủ với hắn chỉ vì vậy, cô chỉ muốn giữ lại một chút của riêng mình. Tôi nằm gần bên, nghe trên người cô ngoài mùi mồ hôi, khét rơm rạ cháy. Còn có một thứ mùi khác ở tận cùng bên trong. Nó thoát ra theo hơi thở. Nó lẫn vào trong ánh mắt!
Mùi của chịu đựng và… sợ hãi!
NĐH
Ảnh: Internet

Tình cờ gặp nhau/ Kim Oanh Huynh/ Lời bình Ngân Triều.

TÌNH CỜ GẶP NHAU
TÌNH CỜ GẶP NHAU là tựa của một bản nhạc làm xao xuyến trong lòng của đôi bạn cùng quê tình cờ gặp lại. . .
Một đứa ở tỉnh đứa ở quê cùng trang lứa thương mến nhau qua tình bạn tình yêu quê hương tha thiết nhớ nhau qua ánh trăng của những đêm trăng sáng có tiếng chày khua giã gạo, tiếng sông nước một thuở thanh bình bên gia đình cha mẹ anh em, tiếng ru ầu ơ của mẹ. . .
Ôi tình cảm bao la chàng theo đuổi lý tưởng “ước mơ làm thầy giáo” còn nàng như nụ hoa mới nở vội lấy chồng khi tuổi còn xuân thế rồi hai đứa hai nơi. . .
Vận nước chia ly nỗi khổ niềm đau đầy ắp giữ kín tận đáy lòng gần nửa thế kỷ tình cờ gặp lại trên đất khách, đêm ngày kể lại biết bao chuyện vui buồn cuộc diện của hai người nửa mừng nửa tủi! nửa tiếc thương. . .
Ôi nhân sinh là thế ấy!
Dựa vào cuộc gặp lại tình cờ tôi cảm tác bài thơ thất ngôn trường thiên. . .
TÌNH CỜ GẶP NHAU
Tình cờ gặp lại người năm cũ
Ngờ ngợ như quen tự thuở nào
Nét mặt hằn sâu bao nỗi nhớ
Gặp nhau lúc tóc đã phai màu
*
Cuộc gặp bất ngờ đầy cảm xúc
Nghẹn ngào chẳng nói được thành câu
Nhìn nhau mới biết nhiều nhung nhớ
Cứ ngỡ chia tay chẳng vướng sầu
*
Khăn thương nàng đội ở trên đầu
Nửa nhớ thương nàng . . . với nỗi đau!
Ngoảnh mặt nhìn nhau đành cách biệt
Quay lưng nàng bước vội qua cầu
*
Nào ai biết trước khúc sông sâu
Phút cuối chia tay vạn nổi sầu
Gặp gở thêm chi lòng bối rối
Nên đành câm nín vạn niềm đau
*
Chờ trong tiềm thức chừ quên lãng
Ký ức xa dần mộng tuổi xanh
Thân phận bèo trôi đành chấp nhận
Tình cờ gặp lại lá liền cành
Hương Lệ Oanh VA
Đoạn video do bạn ấy tạo ôn lại kỷ niệm lúc còn đi học đến hiện tại qua nhạc phẩm “Tình cờ gặp nhau”
Có hình ảnh quê tôi với núi bà cầu quan và sông vàm cỏ.
Clip 1+2
 🌹Tôi xin ghi thêm đoạn phân tích của nhà văn Ngân Triều ngày 18/11/2019
Cảm ơn anh Ngân Triều có lời bình cũng như khuyến khích cho cây bút tôi, nhìn 2 đoạn video mà bạn tôi để tâm tạo cho tôi, tôi rất vui trong tuổi đời còn lại bây giờ cũng dễ gì gặp lại bạn cũ có nhiều kỷ niệm dễ thương từ lúc mới lớn lên nơi quê nhà.
Nhạc phẩm “TÌNH CỜ GẶP NHAU” làm cho đôi bạn chúng tôi vui hơn và nhiều cảm xúc sâu lắng khiến cho tôi cảm tác bài thơ qua tấm lòng người bạn cũ.
Lời anh NT
Đoc thơ HLO
Xin cảm ơn chị HLO, đã chấp bút cho nhân vật trữ tình nào để thành một bài thơ hay!
Tôi xin được phân tích 1 khổ thơ ngẫu hứng, thú vị, để gọi là mạn đàm bâng quơ, xin quý bạn miễn chấp:
Khổ thơ thứ 3:
Khăn thương nàng đội ở trên đầu
Nửa nhớ thương nàng . . . với nỗi đau!
Ngoảnh mặt nhìn nhau đành cách biệt
Quay lưng nàng bước vội qua cầu
Mở đầu là
Khăn vẫn đội trên đầu, phải chăng là có thương,tôn thờ nhưng không buông, không bao giờ quên vì rất thiêng liêng. Không như ai trong đời thường, yêu kính, tôn trọng mà có vẻ :
Khăn thương nhớ ai, khăn rơi xuống đất,
Khăn thương nhớ ai, khăn vắt trên vai.
Ca dao
Như ngơ ngẩn, đắm đuối, như trải dài nỗi nhớ miên man.
Câu sau thì đã rõ:
Thương là thương cảm, tội nghiệp...vì những nỗi khổ đau của nàng. Một nửa là vậy. Còn nửa kia...rất khó tỏ lòng...
*
Câu tiếp theo là hãy còn lưu luyến, vương vấn qua cử chỉ ngoảnh lại:
Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy,
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu,
Ngàn dâu xanh ngắt một màu,
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?
Chinh Phụ ngâm khúc, Bản dịch Đoàn Thị Điểm, câu 61-64
-Ngoảnh lại là quay nhìn lại, nhìn theo đối tượng đang phía sau.
Dừng chân ngoảnh lại, trời non nước,
Một mảnh tình riêng, ta với ta.
Qua Đèo Ngang, Bà Huyện Thanh Quan.
Ngoảnh lại vì tình yêu với tâm trạng cô đơn, bơ vơ.
-Tâm trạng đó cũng như ý thơ trong bài Nhà tôi, Yên Thao:
Ai đã đi mà chẳng từng bịn rịn
Rời yêu thương nào đã mấy ai vui?
Em lặng nhìn trong lúc chia phôi
Tôi mạnh bước mà nghe hồn nhỏ lệ.
-Trong cái thương cảm tội nghiệp đó...có thể là trong khoảnh khắc xao xuyến, ngậm ngùi, cảm động...rồi cũng phải đành...cách biệt. như muốn nói, Người ơi, tôi sẽ không bao giờ quên Người, những kỷ niệm như còn lắng đọng mãi trong tim dù hoàn cảnh, phải đành cách biệt.
*
Câu cuối cùng là tâm tình trong chia phôi.
Quay lưng là một thái độ dứt khoát, thể hiện bằng một tích cách vội vàng.
Cũng có thể quá cảm động mà chạy trốn, không dám ở lại lâu; chạy trốn cũng có thể là muốn che giấu sự mềm yếu trong lòng...vì ở lại lâu thì rượi buồn và rơi lệ. Thà như ai kia tỏ ra khẳng khái, mạnh mẽ, mạnh bước, "anh đi đường anh, tôi đường tôi" mà thấy hồn mình nhỏ lệ.
Hình ảnh chiếc cầu rất trữ tình. Đây không phải là cây cầu yêu thương, qua cầu gió bay vì trao nhau chiếc áo:
Thương nhau cởi áo cho nhau
Về nhà dối mẹ, qua cầu gió bay.
Ca dao
Mà qua cầu hình như là "qua sông", qua đò...sang ngang!
Khổ cuối:
Chờ trong tiềm thức chừ quên lãng
Ký ức xa dần mộng tuổi xanh
Thân phận bèo trôi đành chấp nhận
Tình cờ gặp lại lá liền cành
*
Lý trí lên tiếng chờ đợi nhưng bây giờ thì đã quên hết rồi.
Vì trong nỗi nhớ ngày càng phôi pha theo thời gian như tuổi hoa mộng.
Thân phận như bèo giạt mây trôi, theo số phận cũng cam đành.
Nhưng khi tình cờ gặp lại thì tâm trạng như chiếc lá liền cành...cũng vui. (Tình cũ, không rủ cũng tìm nhau).
Ngân Triều.
18.11.19

TÌNH YÊU CỦA MẸ/Tin mới 24g/ Thu Thanh Võ ST


Ảnh minh họa/ Tin Mới 24g
TÌNH YÊU CỦA MẸ
Bà vừa bưng chén cơm lên, gắp một miếng thịt gà bỏ vào chén. Con dâu liền trường người tới lấy tay đè đôi đũa của mẹ chồng, rồi ngọt ngào nói
- Ấy. . . Ấy mẹ già rồi không có làm gì nặng nhọc, đừng nên ăn những thứ này khó tiêu lắm. Ăn chừng nửa chén cơm với ít nước tương là đủ rồi mẹ ạ
Bà tiu nghỉu buông miếng thịt gà ra, cay đắng và vội những hột cơm vào miệng mà tưởng chừng như đang nhai đá, cố nút giọt nước mắt muốn trào ra ngoài, bà buông tiếng thở dài. Con dâu vừa gắp miếng thịt bỏ vào chén cho thằng Tý, con trai nàng vừa nói với mẹ chồng bằng một chất giọng dịu dàng êm ái
- Con cũng chỉ lo cho sức khỏe mẹ mà thôi.
Thằng Tý liền chen vào
- Mẹ nói nội ăn nhiều, ăn thịt không tốt cho sức khoẻ, sao mẹ lại ép con ăn nhiều vào là sao
Nàng trừng mắt lên quát
- Đồ con nít ranh. Mày biết gì mà nói. Có ăn không thì bảo
Có tiếng chuông cửa. Con dâu đứng dậy mở cửa. Thằng Tý ngước nhìn nội, thấy mắt nội ướt ướt, nó biết nội muốn khóc, liền thỏ thẻ với nội
- Nội đừng có buồn, để con dấu miếng thịt gà này lát mẹ con đi làm rồi con lấy cho nội ăn ha
Nói xong, thằng Tý bỏ miếng thịt gà vào chén rồi chạy ù xuống bếp dấu miếng thịt gà vào một góc bếp. Bà nhìn theo mắt rưng rưng. Lấy vạt áo lau vội giọt nước mắt. Con trai vừa bước vào thấy vậy vội hỏi
- Mắt mẹ sao vậy?
Bà gượng cười
- Ờ. . . Ờ hạt bụi nó bay vào mắt thôi mà
Con dâu cắt ngang
- Em đã bảo anh về sớm để còn đi công việc, giờ mới vát xác về. Nhà bao việc mà anh lúc nào cũng thông thả. Thôi ngồi vào ăn nhanh mà đi kẻo người ta đợi
Hắn vội trả lời
- Em làm như anh ở không à. Ở cơ quan cũng bao việc chứ rảnh rỗi gì đâu
*******
Đang làm việc với đối tác thì vợ hắn gọi
- Alo. Chiều anh ghé trường đón con rồi chở con đi ăn luôn nhé. Cơ quan em có đoàn thanh tra đến nên em phải tiếp khách về hơi trễ
Thằng Tý vui mừng vì Hôm nay được ba đón, nó líu lo. Hắn soa đầu thằng con trai cưng của mình
- Hôm nay con trai cưng của ba ăn gì để ba mua về ba con mình ăn với nội cho vui
Thằng Tý ngước nhìn ba hỏi
- Ủa. . . Mẹ đâu hả ba?
Hắn hôn chụt vào má con trai trả lời
- Hôm nay mẹ bận công việc cơ quan về hơi trễ, cha con mình tự ăn
Tý mừng rỡ thốt lên
- Ồ de. Hôm nay không có mẹ ở nhà ba phải mua thật nhiều đồ ăn về cho nội ăn nhé. Ba đừng cho mẹ biết nha. Con thương nội lắm
Hắn ngạc nhiên
- Tại sao phải dấu mẹ?
Tý hồn nhiên trả lời
- Bởi vì mẹ nói nội già rồi ăn nhiều thức ăn không tốt. Mỗi bữa ăn nên ăn nửa chén cơm là đủ rồi
Hắn nghe như sét đánh ngang tai. Ruột gan như có ai đang xát muối, Da thịt như có ngàn con kiến chích. Hắn chở vội con trai đi mua thức ăn rồi hối hả chạy về nhà mong gặp mẹ. Bao nhiêu hình ảnh tuổi thơ của hắn và mẹ như cuốn phim quay chậm hiện về trong tâm trí hắn. Hắn tức giận chen lẫn xót xa, hắn hối hận vì thời gian qua hắn lao vào công việc mà không quan tâm đến mẹ. Lúc này đây, hắn mong muốn có đôi cánh để bay thật nhanh về bên mẹ, để chui vào lòng mẹ như thuở ấu thơ, để xin mẹ tha thứ cho sự thờ ơ của đứa con mà mẹ khổ cực nâng niu nuôi dạy hắn trưởng thành như Hôm nay. Mắt hắn cay xè
Mở cửa lao vội vào nhà. Hắn đứng chết lặng nhìn thấy mẹ vịn quanh thành bếp lò mò bước từng những bước chậm chạp, hắn lao đến ôm hai bờ vai của mẹ lo lắng hỏi
- Mẹ. . .Mẹ sao vậy?
Bà giật mình cười cười nói
-À. . .À đôi mắt của mẹ mấy hôm nay nó lờ mờ không nhìn rõ cho lắm. Chắc tuổi già nó vậy nên con đừng có mà lo lắng. . .
Nó nghẹn ngào
-Sao mẹ không nói con chở đi khám
Bà cười hiền nói
-Ta thấy bay lu bu công việc, nói ra sợ bay lo lắng mà ảnh hưởng đến công việc
Hắn nghẹn đắng nơi cổ họng, nước mắt trào ra, hắn nức nở
-Con xin lỗi mẹ. . .Mẹ tha thứ tội bất hiếu cho con. . .Con cõng mẹ đi bệnh viện mẹ nhé. . .
Hắn bồng Mẹ lên chạy bay ra sân
*********
Bác sĩ nói
- Đôi mắt mẹ anh bị đục thủy tinh thể. Tại sao phải để lâu như vậy. Ngày mai anh chở cụ đến làm thủ tục nhập viện để chúng tôi tiến hành thay thủy tinh thể gấp cho cụ may ra còn cứu kịp. Nhưng độ sáng không được trăm phần trăm. Chỉ sáu mươi là may mắn lắm rồi
Nhìn mẹ mò mẫn bước từng bước, nét mặt bà ngẩn ngơ mà hắn chết lặng, hắn hối hận đau đớn. Dìu mẹ từng bước mà lòng đau như cắt. Hắn khóc như một đứa trẻ, thằng Tý cũng khóc to
**********
Hắn thức cả đêm chỉ để viết một lá thư. Xong, hắn ôm cây đàn lên sân thượng ngồi đến sáng
Vợ hắn thức dậy nhìn quanh không thấy chồng đâu càm ràm
- Mới sáng sớm mà đi đâu không biết. Có công chuyện cũng phải nói cho người ta biết chừng chứ
Vợ hắn đi đến bàn trang điểm thì thấy một lá thư và một cái USB. Nàng tò mò cầm lá thư lên và mở xem thì thấy nét chữ của chồng. Nàng cười khẩy
- Gớm. Thời buổi bây giờ còn thư với từ, cần gì thì nhắn tin là xong, cần phải mất thời gian như thế này không. Hay là muốn hâm nóng tình cảm chăng?
Nhưng với bản tính tò mò của người phụ nữ. Nàng mở ra đọc
" Vợ yêu
Từ ngày mình yêu nhau rồi nên duyên chồng vợ. Anh rất mãn nguyện, anh rất tự tin khoe với bạn bè và đồng nghiệp về vợ yêu của mình, anh vui lắm, anh hạnh phúc lắm. Hạnh phúc hơn nữa là em sinh cho anh một đứa con trai kháu khỉnh thông minh. Anh thầm cảm ơn ông trời đã bang tặng em cho anh. Cảm ơn em đã đem đến cho anh niềm hạnh phúc mà nhiều người mơ ước. . ."
Đọc đến đây vợ hắn cười mỉm đầy sung sướng " ai nói chồng tôi không biết nịnh đầm này" nàng cười thành tiếng và đọc tiếp
". . . Vì thế. Anh nguyện với lòng sẽ không để cho em và con cực khổ thiếu thốn như tuổi thơ của anh và mẹ anh. Nên anh không quản khó nhọc ngày đêm lao đầu vào công việc. Đến nay thì nhìn lên vợ chồng mình không bằng ai, nhưng nhìn xuống thì nhiều người mơ ước
Để anh kể cho vợ yêu nghe. Thời thơ ấu của anh rất cơ cực. Anh sinh ra thì đã không thấy
mặt bố.
Mẹ anh tầng tảo nuôi anh, mẹ không ngại nắng mưa, mồ hôi nước mắt chang với cơm. Nhưng mẹ luôn mỉm cười khi nhìn thấy anh khôn lớn mỗi ngày. Anh còn nhớ như in không thể nào quên, năm đó anh lên 8 mẹ đi làm thuê cho người ta tối mịt mới về, vừa bước vào nhà , mẹ liền móc trong túi áo ra đưa cho anh miếng thịt gà gói trong miếng lá chuối, mẹ nói anh ăn đi cho khỏe, anh nói mẹ cùng ăn với anh. Mẹ xoa bụng nói " Mẹ no quá, đi làm thuê cho người ta, họ cho mẹ ăn nhiều lắm rồi, đây là phần của con, con ăn đi". Thế là anh ăn ngấu nghiến còn lại xương không là xương. Một lác sau anh ra sau hè nhìn thấy mẹ gặm từng miếng xương mà anh vừa bỏ ra lúc nãy. Anh đứng chết lặng nhìn mẹ. Mẹ thấy anh cười giả lả " Ơ. . .Mẹ thấy còn tí thịt nên ăn chứ bỏ uổng quá, chứ mẹ no lắm rồi. Không tin đến rờ bụng mẹ mà coi" nói xong mẹ đứng lên xoa bụng cười cười nói " ôi no quá"
Mẹ anh dại quá phải không em, giá như lúc đó mẹ vứt anh qua một bên mà đi thêm bước nữa thì mẹ đâu phải chịu khổ chịu cực như vậy. Hay trời sinh ra người mẹ là thế đấy hả em?""
Đọc tới đây, mắt vợ hắn nhòe đi, nước mắt của vợ hắn rơi xuống làm ướt một góc của lá thư. Nàng đọc tiếp
". . .Mẹ anh hy sinh cho anh nhiều lắm. Kể không hết đâu. Nếu kể ra hết thì cả một trăm cuốn vở hai trăm trang họa may mới đủ. Anh chỉ kể cho em chuyện này nữa thôi nhé. Lúc anh lên mười, anh bị một cơn bạo bệnh tưởng đâu không qua khỏi. Mẹ anh thì không có một đồng dính túi, bà chạy từ đầu làng đến cuối thôn vay mượn, nhưng không ai cho mượn. Họ không cho mượn là phải. Bởi vì nhà anh quá nghèo, cho mượn lấy gì mà trả. Mẹ anh vừa cõng anh vừa khóc chạy vào bệnh viện. Chân không mang dép bị gai đâm chảy máu mà mẹ không thấy đau. Đến bệnh viện mẹ anh liền chạy tìm chổ bán máu rồi nộp viện phí chữa chạy cho anh. Khi anh khỏe lại, nhìn thấy mẹ xanh xao vì thiếu máu, quần áo thì xọc sệch, chân thì rách tùm lum vì gai đâm, nhưng mẹ vẫn cười tươi khi nhìn thấy anh khỏe lại. Bà mừng quá khóc to. Rồi anh khôn lớn trưởng thành trong vòng tay mẹ, để đến khi chúng mình gặp nhau rồi cưới nhau. . . Anh cứ ngỡ cuộc đời anh đã bước sang một trang mới khi gặp em. Mà thật, anh đã bước sang một trang mới. Nhưng mẹ anh thì không, bà vẫn sống trong sự thiếu thốn, không được ăn no, ăn những món mà bà thích. Anh đúng là đứa con bất hiếu, anh là một thằng đàn ông không ra gì. Thằng Tý con chúng mình tuy còn nhỏ, nhưng nó biết và thấy hết, nên anh từ nay về sau, phải chăm sóc mẹ chu đáo, nếu không nó sẽ học tính anh đấy em ạ
Hôm qua đón thằng Tý về, anh phát hiện ra mẹ bị mắt mờ và chở mẹ đi khám, bác sỹ nói mẹ bị đục thủy tinh thể mà để quá lâu, nên sáng nay anh chở mẹ vào viện để nhập viện thay cườm mà không kịp báo cho em biết.cầu Trời Phật cho mọi đều tốt đẹp đến với mẹ. Đừng để mẹ của anh khổ nữa
Ah. Khi Hôm buồn quá, nên anh cầm cây đàn lên sân thường ngồi hát bài về mẹ để tặng mẹ khi xuất viện anh có quay và copy vào USB em nghe thử có Ok không nhé"
Vợ nó khóc ngất, khóc cho sự hối hận của mình.tiện tay nàng đút cái USB vào máy tính. Giọng hắn vang lên. Phải công nhận, trời phú cho nó một giọng ca quá tuyệt vời. Hắn vừa hát vừa rưng rưng đầy xúc cảm
Cho con gánh mẹ một lần
Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con
Cho con gánh mẹ đầu non
Cả lòng mẹ đã gánh con biển trời
Ngày xưa mẹ gánh à ơi
Con xin gánh lại những lời mẹ ru
Đường đời sương gió mịt mù
Vì con hạnh phúc chẳng từ gian lao
Để con gánh mẹ đừng can
Sợ khi mẹ mất muộn màng gánh ai
Cho con gánh cả tháng dài
Gánh qua năm ròng những ngày đắng cay
Cho con gánh cả đôi vai
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy
Mẹ già lá sắp xa cây
Lỡ đâu lá rụng tội này gánh sao
Mẹ ơi sóng biển dạt dào
Con sao gánh hết công lao một đời
Bông hồng cài áo đúng nơi
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la
Cho con gánh lại mẹ già
Để sau người gánh chính là con con
Mặt không trang điểm, mặc nguyên bộ đồ ngủ. Nàng dắt thằng Tý chạy ào ra đường đón tắc xi đi thẳng đến bệnh viện. Vào tới bệnh viện. Nhìn thấy chồng đi tới đi lui trước phòng mổ với khun mặt lo lắng. Nàng chạy ào đến bên chồng nức nở
- Em xin lỗi anh, xin lỗi mẹ, em hối hận lắm rồi. Từ rày về sau em sẽ cùng anh gánh mẹ anh nhé
Hắn ôm ghì vợ vào lòng nở nụ cười và âu yếm nói
-Như thế mới là vợ yêu của anh chứ. . .
Thằng Tý chen vào
- Vậy từ rày về sau nội có được ăn gà không hả mẹ?
Nàng cúi mặt thẹn thùng pha lẫn xấu hổ
******
Cửa phòng mổ mở toang. Cô hộ lý đẩy bà cụ ngồi trên chiếc xe lăn ra. Cô hộ lý liền cất tiếng
- Chúc mừng gia đình. Ca mổ đã thành công ngoài mong đợi. Đôi mắt của cụ được trăm phần trăm độ sáng
Con dâu chạy ào đến ôm mẹ chồng lo lắng. Con dâu rưng rưng
- Con xin lỗi mẹ những hành động vừa qua của con đã làm cho mẹ buồn. Mong mẹ tha thứ cho con
Thoáng chút ngỡ ngàng. Nhưng bà kịp lấy lại trạng thái và đã hiểu ra vấn đề. Bà liếc nhìn thằng con trai rồi nở một nụ cười rất tươi và rất mãn nguyện. Điều lo sợ của bà đã tiêu tan. Bà lo sợ một điều, nếu con trai mình biết chuyện, vì bà, nó sẽ cãi vã với vợ nó, rồi dần dần vợ chồng nó sẽ mất hạnh phúc, rồi sẽ dẫn nhau ra toà ly dị thì cháu bà sẽ như thế nào đây, nó sẽ thiếu cha hoặc thiếu mẹ,cháu nội bà không ai dậy bảo, sẽ trở nên hư hỏng hay đau buồn vì chuyện ly dị của cha mẹ. Còn con trai bà lấy người khác có được hạnh phúc hay không, hay hết cưới người này rồi tới người khác, hay chán đời mà bê tha. Bà mừng lắm. Không phải mừng vì được sáng mắt, mà bà mừng vì con bà đủ trí thông minh để xử lý tình huống. Chứ việc gì không hài lòng thì đưa nhau ra toà ly dị là sẽ tan nát cả một gia đình. Biết chịu khó ngồi lại gỡ rối thì mới là vẹn toàn. Bà vuốt tóc con dâu âu yếm nói
- Mẹ tha thứ và bỏ qua cho con từ lúc con về làm dâu mẹ rồi mà
Cả nhà đều nở nụ cười tươi. Hắn kề vai vào cõng mẹ ra giường bệnh. Miệng nghêu ngao
- Cho con gánh lại mẹ già
Để sau người gánh chính là con con
Thằng tý vố tay
- Ba hát hay quá. . .
Thằng Tý chạy lại kéo tay mẹ của nó
- Mẹ ơi. Ba cõng nội kìa. . . Ba rất là năm bờ quoanh. . . Sau này này ba mẹ già già bằng nội, con sẽ cõng cõng ba mẹ giống như ba cõng nội. . . Ha ha. Con vui quá mẹ ơi. Con vui quá nội ơi
Câu nói ngây thơ của cu Tý đã chạm sâu vào trái tim nàng. Nét mặt con dâu tái đi, thoáng chút giựt mình và run sợ. Nàng lí nhí trong cổ họng " Nam Mô A Di Đà Phật. Cảm ơn Người đã đưa đường chỉ lối để con kịp tĩnh ngộ mà sám hối. . ."
ST.

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2020

TỰ VẤN CỦA 1 NGƯỜI THẦY/ Phùng Hi/ Kim tinh chia sẻ

TỰ VẤN CỦA 1 NGƯỜI THẦY.
Là một nhà giáo, bạn đã bao giờ tự hỏi...
TÔI CÓ SAI?
Truyện ngắn: Phùng Hi
Truyện phải có chất văn, ai cũng nói thế, nhưng cái tôi sắp viết ra đây chẳng có chút văn chương gì, có phần thô trụi. Sắp phiền bạn đọc đây.
Tôi là giáo viên dạy toán, không còn trẻ, không tiếng tăm, nghèo, ngoại hình xấu và thường bị vợ chê hơi ngu. Những phụ nữ chê chồng như vợ tôi có thể lập hẳn một câu lạc bộ để sinh hoạt hợp pháp và học hỏi nhau.
Tôi băng ngang sân trường về phòng chờ uống trà. Bỗng nghe sau lưng, từ hành lang trên lầu giọng một nam sinh hét to, vọng xuống: “Ê, mày tưởng mày ngon hả mậy?”.
Chính nó, nam sinh lớp 12 khi nãy bị tôi rầy: “Trong giờ học sao lại chơi game, anh không học thì có cần ở trong lớp không?”.
Tôi không quay lại, nó hét lên lần nữa: “Ê, mày tưởng mày ngon hả mậy?”. Nó gọi tôi khiêu khích. “Mày”, tiếng xưng hô tao - mày vẫn thường nghe trong đối thoại của người Việt, nhưng gọi giáo viên “Ê, mày...” như thế nghe sốc nặng, một sự vô lễ đến kinh hoàng. Tôi loạng choạng vì nhịp tim tăng tốc, máu chuyển hết lên đầu, cặp chân muốn khụy. Về tới phòng giáo viên, tôi run lập cập vì cơn giận muốn bung ra, mà không biết nó sẽ bung ra như thế nào.
Cái câu tôi nói “Anh không học thì có cần ở trong lớp không?” là nặng với nó sao? Tôi uống ly nước trà, bị sặc nước văng tung tóe. Tôi xử lý sao đây, nhất là trong bối cảnh xã hội đang chê giáo viên thiếu kỹ năng sư phạm, dù ít ai tỏ tường kỹ năng sư phạm gồm những gì? Nhẫn nhục, mackeno... hay làm gì đây hả cộng đồng mạng?
Hay tôi gặp nó để chất vấn: “Sao em gọi thầy như thế?”. Nghe xoàng quá, mà chắc chắn nó chối phắt: “Em nói thằng bạn chớ đâu có nói thầy”.
Hay tôi gặp nó mắng: “Trò mất dạy thế à?”. Tôi tưởng tượng nó sẽ rút dao đâm tôi một nhát vô bụng, như có thầy từng bị.
Hay tôi gặp nó xáng cho một bạt tai? Tôi hình dung phụ huynh của nó kéo đến trường chấn cho tôi một cú sập sống mũi, vì có thầy từng bị.
Tôi trù dập nó không được thi tốt nghiệp? Thực chất thì nó cộng trừ số nguyên chưa rành, nó ngồi nhầm cấp học, cấp một ngồi nhầm qua cấp ba, quá đau cho giáo viên. Nhưng coi chừng tôi sẽ bị đình chỉ giảng dạy như chơi, sau khi nghe hàng loạt ngôn từ hình sự rằng cần xử lý nghiêm minh, đúng người đúng tội của các cấp quản lý? Kiếm miếng cơm bằng nghề giáo nay tới lúc hiểm nguy. Nó sẽ chối khi phụ huynh được mời đến trường để nghe sự việc.
Nó sẽ chối khi ban giám hiệu can thiệp. Bỏ qua, coi như không biết ư? Ban giám hiệu cười vỗ vai tôi, thôi coi như nó kêu ai đó, tai nạn nghề nghiệp như bao nghề nghiệp. Nghĩ đến đó tôi giận run, tim đập thình thịch, mệt bã người. Cái câu “TIÊN HỌC LỄ, HẬU HỌC VĂN” treo trang trọng kia như làm dáng, như trêu ngươi, như ngón đòn đá xéo giáo viên.
Tôi vô lớp 12 đó đến bốn lần một tuần để dạy đủ năm tiết toán. Đầu giờ nó nhìn tôi cười quái dị một lúc, rồi cúi mặt vô IPhone chơi game, hoặc ngủ, hoặc nó chọc phá các bạn và nói chuyện rất to, to hơn cả tiếng tôi giảng bài. Tôi tức ngợp khó thở, quá ngưỡng chịu đựng. Tôi không thể nào tập trung để dạy cho tốt được. Tôi ước dây thần kinh mình bằng thép.
Mấy tuần sau cứ thế. Tức đến mức ăn không ngon, ngủ mồ hôi toát ra đầm đìa, sụt cân, da xanh tái, già đi trông thấy. Vợ hỏi: “Anh có bịnh gì không, đi khám đi? Dạy có mấy đồng bạc mà lao tâm khổ tứ”. Vợ khinh tôi không biết làm ra nhiều tiền. Vợ chê tôi dạy dở nên không ai thèm tới nhà học thêm. Vợ thường so tôi với thầy dạy toán của nàng khi xưa, một ông thầy tài hoa sang trọng của một nền giáo dục vàng son. Tôi không tin, không cãi, và tất nhiên cũng không thể chia sẻ được với nàng vụ “dính đòn” quá đau lòng này.
Giữa tôi và nó đã đảo lộn quyền uy. Nó, chứ không phải tôi, mới có quyền làm gì trong lớp học. Thầy giáo nắm giữ tri thức ư? Không là cái đinh gì, xưa rồi.
Chịu không nổi nữa. Gặp nó trên hành lang, nó cười quái dị với tôi, tôi đề nghị: “Anh xuống phòng chờ của giáo viên gặp tôi một chút”. Nó hỏi xỏ lá: “Vụ gì đây?”.
Nó yên vị một ghế, tôi ngồi ghế đối diện. Nó cài kín nút cổ nhưng vết xăm trổ vẫn tràn ra, bò lên hai mang tai với ba màu đen, đỏ và chàm.
Trường không có bàn làm việc cho từng giáo viên, lý giải giáo viên đã có bàn làm việc trên lớp. Phòng chờ của giáo viên có cái bàn chung uống trà, nên mấy đồng nghiệp di tản ra ngoài.
Tôi bắt đầu, chậm rãi: “Thầy dạy đến nay hơn hai mươi năm, chưa có cái nhà cho đàng hoàng để ở. Lương bổng không nhiều nên cả xã hội coi khinh nghề giáo. Thầy cũng không tìm cách dạy thêm vì sợ các em tốn thêm tiền”. Tôi nhìn vào mắt nó thấy có chút cảm động nên không than nghèo kể khổ nữa, tôi chốt bằng câu: “Coi ra thầy cũng thuộc dạng đáng thương, đúng không? Sao em nỡ đối xử với thầy như thế?”. Tôi dùng “khổ nhục kế” và thành công, nó nhận câu hét to sau lưng tôi: “Ê, mày tưởng mày ngon hả mậy!?” là nhắm vào tôi, chứ không chối là nói thằng bạn. Thưa các bạn Facebookers, YouTubers... vậy tôi được xem có kỹ năng sư phạm chưa nhỉ?
Tôi tiếp: “Nếu em thấy bất bình trong cuộc sống thì đừng đến trường trút vô thầy cô, tội nghiệp. Xung quanh em đó, gần nhà em đó, có kẻ làm quan cấp xã, cấp huyện lương hằng tháng thua thầy xa nhưng họ cất nhà cao cửa rộng, vợ con sung sướng chi tiêu, xe hơi đưa đón. Em có bao giờ tự hỏi tiền ở đâu họ nhiều thế? Em có dám đối mặt họ để hỏi cho ra lẽ không?”.
Nó ậm ừ xin lỗi tôi rồi về lớp.
Tôi nguôi giận vì vừa thực hiện xong ác ý, xúi nó giải quyết giúp tôi một bức xúc rằng tôi học hành đàng hoàng, chuyên môn nghiệp vụ bài bản mà đời sống cực khổ thế này.
Hôm sau vào lớp, nó không cười quái dị với tôi nữa, chỉ cúi mặt chơi game. Chắc nó nghĩ không quấy tôi dạy đã là ăn năn, là tốt lắm rồi. Nó từng trả treo với tôi: “Toán mà thi trắc nghiệm thì cần quái gì học vẫn làm được bài”.
Thi trung học phổ thông quốc gia nó đậu. Giấy báo gọi nó học đại học và nhiều đứa tương tự như nó, bay về trường như bướm. Nhưng ngay tuần sau tôi nghe tin, từ làng xóm, một vụ choảng nhau ra trò. Nó cùng ba thanh niên choai choai chặn xe ông quan huyện lúc chạng vạng tối với hung khí cầm tay. Nó hỏi: “Đ.M, mày lương tháng bao nhiêu mà giàu có thế?”. Không ngờ ông quan xuất thân võ biền, trong xe còn có tài xế to khỏe, cũng xuất xứ như ông, võ nghệ đầy mình, trên xe thế nào lại sẵn cả gậy gộc. Hai đối bốn, quan huyện cùng tài xế đập cho bọn nó một trận thừa chết thiếu sống. Phần nó bị gãy chân, lại chủ mưu gây rối nên công an huyện gô cổ về đồn, rồi cho đi tù với bản án ba năm.
Giáo viên trong trường ai nấy thở phào, sướng: “Đáng đời cái thằng, nó hành hạ mình mấy năm nay”. Còn tôi, diễn tả tâm trạng thế nào nhỉ? Một chút hả dạ vì nó dám dằn mặt quan huyện, một chút sướng vì có kẻ đập nó một trận tơi bời, một chút ân hận vì xúi nó, một chút bất ngờ sao nó nghe lời mình.
Tôi có sai? Hình như sai, rồi hình như không sai? Tôi sẽ chối tội nếu ai đó biết. Tôi sẽ quẳng cái lương tâm chết bầm để ngủ yên. Tôi đè dễ dàng cái thiện lương yếu ớt, sau bao năm bị bào mòn bởi lắm thứ giả trá, dám ngóc đầu dậy.
Hai năm sau, tôi có việc đi lên xã vùng cao Phú Dầu, đường đi ngang qua cổng trại giam Phước Xuân. Con đường gập ghềnh đang sửa sang, chỗ đổ bêtông, chỗ làm cầu, chỗ xẻ núi... bụi mù mịt, nắng hạ chói lòa. Xe 16 chỗ dừng chỗ cây cầu tạm để mọi người xuống suối rửa mặt.
Tôi chợt thấy nó cùng đội bạn tù đang làm đường. Nó thấy tôi đến gần liền sợ sệt chỉ anh quản giáo, anh này đang xông đến rất nhanh.
“Đây là quản giáo của em” - nó vội nói.
“Tôi giáo viên, cậu ấy trò tôi” - tôi tự giới thiệu, rồi rụt rè năn nỉ:
“Xin anh cho tôi gặp ít phút”.
Anh quản giáo ngó tôi từ chân lên đầu, tỏ ý bực:
“Nói nhanh lên”.
Tôi quay lại đặt tay lên vai nó, người nó gầy rộc, ướt sũng mồ hôi vì nắng nóng, hỏi nhỏ: “Em có giận thầy không?”.
“Không, em hiểu ý thầy rồi, em không giận vì chuyện đó đâu” - nó cười, trả lời.
“Cực lắm không?”.
“Em hiểu ra, em lớn lên, nhiều thứ lắm. Thầy đừng nghĩ ngợi gì nhiều”.
Tôi rút ví đưa nó tờ bạc năm trăm, nó nói quản giáo không cho nhận đâu. Tôi rút thêm tờ bạc nữa lại gần anh quản giáo, làm bộ ngó xa xa chỉ tay về phía núi đồi nắng lóa: “Mong anh quan tâm, nó tuổi học trò nhỏ dại”.
Xe gọi tôi đi. Tôi vẫy tay chào nó, nó nói với theo: “Thầy ơi, giữ gìn sức khỏe nghen”.
Giọng nó nẫu rặt nghe cũng thương. Sao nó quan tâm đến sức khỏe của tôi?
Đêm ấy, tôi ngủ nhà sàn của người Ba Na, mát mẻ. Tôi mơ thấy nó bị công an bắt vì tội vận chuyển ma túy, lại nghe nó gọi: “Thầy ơi, giữ gìn sức khỏe nghen!”. Tỉnh giấc, tôi nghe lòng mình cay đắng.
Tôi có sai??? ■
Tuổi Trẻ Cuối Tuần, 14/9/2019
Chia sẻ từ fb anh Lê Lộc.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2020

Nước dừa có thể chữa bệnh "Đục thủy Tinh thể"/Hoà Hoà Augustino/ Tuyết Hồng Lê Thị chia sẻ

NƯỚC DỪA VÀ BỆNH CƯỜM NƯỚC, BỆNH ĐỤC Thủy tinh thể
-=-=>>\\\///<<=-=-
Trích : “Coconut Water for Health ang Healing” by Dr. Bruce Fife
**Tăng nhãn áp xảy ra trong thầm lặng. Khoảng phân nửa số người bị bệnh này không biết về nó. Thời kỳ đầu không có triệu chứng gì, và bệnh tiến triển rất chậm đến nỗi những thay đổi nhỏ về tầm nhìn không được nhận thấy. Triệu chứng đầu tiên là một đốm đen nhỏ ở trong mắt. Khi bệnh gia tăng, tầm nhìn ngoại biên mất dần, chỉ có thể nhìn thấy những vật trước mắt, không thấy hai bên, rồi dẫn đến mù. Thị lực bị mất bởi tăng nhãn áp không thể phục hồi lại được. Cách duy nhất để phát hiện ra bệnh này trong thời kỳ đầu là đi khám mắt.
Tăng nhãn áp cơ bản là vấn đề thông thoát nước. Nước luôn luôn ra vào nhãn cầu. Thủy dịch này đem chất dinh dưỡng cho mắt và mang đi những chất bị thải . Bình thường lưu lượng thủy dịch vào trong bằng lượng đem ra khỏi mắt. Tuy nhiên, nếu thủy dịch vào trong mắt nhanh hơn lúc nó thoát ra, nhãn áp bắt đầu hình thành. Khi áp lực tăng, sức ép vào trong nhãn cầu tăng. Áp lực làm giảm máu lưu thông để nuôi dây thần kinh thị giác, gây tổn thương cho dây thần kinh rồi dẫn đến mù lòa.
Vẫn chưa có cách chữa cho bệnh này; điều có thể làm là ngăn ngừa không để bệnh nặng thêm. Việc điều trị gồm nhỏ thuốc vào mắt để giảm lưu lượng thủy dịch vào trong mắt hoặc làm tăng lượng thoát ra ngoài. Thuốc nhỏ mắt cần phải được dùng đều đặn để điều hoà áp lực. Nếu cứ tiếp tục việc điều trị này mãi, thì thị lực được duy trì trong hầu hết các trường hợp.
Mặc dầu nguyên nhân chính xác của tăng thủy dịch trong mắt chưa được biết, sự giữ nước có liên quan đến bệnh này. Vì vậy, thuốc lợi tiểu đã hữu dụng trong việc giảm áp lực trong mắt. Thế thì nước dừa sẽ hữu ích ở đây. Nhiều nghiên cứu được thực hiện đã chứng tỏ rằng nước dừa hữu hiệu trong việc giảm thủy lực trong mắt. Thủy lực giảm thấy rõ ít nhất hai tiếng rưỡi sau khi uống nước dừa.
**Bệnh đục thủy tinh thể hay còn gọi là cườm khô (cataract) là một bệnh thông thường khác về mắt. Bệnh đục thủy tinh thể (hay nhân mắt) xuất hiện khi các protein trong thuỷ tinh thể bắt đầu kết khối với nhau, tạo thành một mảng đục làm giảm thị lực của mắt. Thường thì người trên 60 tuổi bắt đầu có bệnh này. Đục nhân mắt có thể xảy ra ở một mắt hay cả hai mắt. Nó không lây từ mắt này sang mắt kia.
Ở mắt bình thường, ánh sáng đi ngang qua thủy tinh thể và tập trung ở võng mac. Võng mạc là một mô nhạy cảm ở bên trong mắt. Khi áng sáng đến võng mạc, nó được chuyển thành tín hiệu của dây thần kinh và được gởi đến não bộ. Thủy tinh thể cần được trong để võng mạc thu nhận hình ảnh rõ ràng. Nếu thủy tinh thể đục , thì hình ảnh sẽ bị mờ đi.
Thủy tinh thể được kết thành bởi nước và protein. Protein được sắp xếp cách chính xác giữ cho thủy tinh thể trong cho phép áng sáng đi xuyên qua. Khi chúng ta già , nhiều protein có thể kết tụ lại với nhau và tạo thành màng đục. Theo thời gian đục nhân mắt có thể to thêm che thủy tinh thể, làm mờ mắt.
Những triệu chứng thường gặp của bệnh đục nhân mắt là:
- Hình ảnh bị mờ, vẩn đục hoặc thấy hai hình ảnh.
- Màu sắc tới mắt bị mờ.
- Mẫn cảm khi nhìn ánh sáng chói hoặc có hiệu ứng quầng sáng quanh ánh sáng.
- Thường xuyên phải thay đổi mắt kính hoặc dùng các thuốc điều trị thuỷ tinh thể.
Nếu bệnh trở nên nặng, không thể đọc sách hay lái xe được, thì cần đến giải phẫu. Giải phẫu gồm việc lấy vùng thủy tinh thể bị đục ra và thay vào bằng thủy tinh thể nhân tạo.
**Một phương pháp điều trị khác cho bệnh đục nhân mắt là dùng nước dừa. Vài năm trước, một bệnh nhân của tôi nói với tôi về cách điều trị trong một quyển sách của John Heinerman, nhà nghiên cứu dược thảo. Trong sách ông chỉ dẫn bệnh nhân nằm xuống và nhỏ vài giọt nước dừa tươi vào mắt, rồi lấy khăn rửa mặt vắt nước nóng đắp trên mắt khoảng 10 phút.
Theo Heinerman thì ngay cả khi làm chỉ một lần cũng đủ thấy kết quả. Bệnh nhân của tôi bị đục nhân mắt, cô thử trên chính cô và báo cáo rằng cô được khỏi. Từ đó tôi nói đến việc chữa bệnh đục nhân mắt cho những người khác và họ cũng kể lại các kết quả khả quan.
Nếu sau một lần mà không khỏi, thì cần làm thêm vài lần nữa cho đến khi đạt kết quả.
Mới đây xảy ra một biến cố bất ngờ rất thú vị làm thấy rõ nước dừa có khả năng trong việc chữa bệnh đục nhân mắt. Tôi để Marjie kể lại câu chuyện của cô.
“Chúng tôi khám phá ra điều này qua một rủi ro bất ngờ trong một chuyến đi du lịch bằng tàu lớn (cruise ship) .
Nhiều người trong chúng tôi lên một hòn đảo du ngoạn và muốn tách rời đoàn đi chơi riêng. Chúng tôi thuê bao một chiếc xe bus và tài xế chở chúng tôi qua phía bên kia hòn đảo ( chỉ 10 người trong một xe bus lớn). Trong đoàn có một cặp vợ chồng đi du lịch để thưởng ngoạn trước cuộc giải phẫu đục nhân mắt của bà, sau này chúng tôi mới biết điều này.
Nơi đây bãi biển thật đẹp với những trái dừa nằm lăn lóc trên mặt đất khắp nơi. Chúng tôi thấy khát, khát khô cổ họng, nhưng không có nước uống. Quyết định bổ dừa uống nước cho đã khát, chúng tôi đi tìm người địa phương có con dao rựa và qua ngôn ngữ bằng tay thuyết phục anh chặt dừa.
Nước dừa bắn tóe vào một mắt của bà bị đục nhân mắt, làm mắt bà bị xót một chút. Tất cả chúng tôi cùng lục mọi thứ mang theo để tìm cái gì có thể làm dịu con mắt “bị thương” của bà. Chỉ có cái khăn ẩm xem ra đáp ứng được. Người chồng lau mắt cho vợ và đặt luôn cái khăn trên mắt để che. Chừng 10 phút sau, bà nói muốn trở về tàu lại. Thế là chúng tôi ra về.
Sáng hôm sau lúc ăn điểm tâm bà nói rằng mắt bà đã khá hơn và bà thấy rất rõ. Chúng tôi xem xét mắt bà và không nhìn thấy dấu hiệu nào của đục nhân mắt nữa. Lúc ấy bà ước phải chi nước dừa bắn cả vào hai mắt thì hay biết mấy. Ước muốn này làm chúng tôi nảy ra ý định “tóe” nước dừa vào mắt bên kia. Chúng tôi sẽ thực hành ngay khi tàu cập bờ một hòn đảo khác.
Lần này chúng tôi có chuẩn bị. Chúng tôi vào chợ mua một trái dừa, chặt dừa, lọc nước dừa vào một ly nhựa qua khăn mặt, nhỏ nước dừa vào cả hai mắt của bà, rồi đặt khăn mặt ấm lên , đợi 10 phút, và phần cuối câu chuyện làm nên lịch sử. Bà về nhà đi bác sĩ – không còn đục nhân mắt và không cần phải giải phẫu nữa.”
Cái gì ở trong nước dừa có tác động đến bệnh đục nhân mắt? Nước dừa có chất chống oxy hóa như magnesium, potassium , nhiều chất khoáng và enzymes khác không làm biến tính hoặc là làm tan đi lớp protein của thủy tinh thể , cho phép protein sắp xếp chính xác và trở nên trong trở lại.
Nước dừa có khả năng là nước rửa mắt lý tưởng. Nếu nó có thể chữa một hư hỏng gây ra do đục nhân mắt, nó có thể có nhiều hiệu quả hữu ích khác cho sức khỏe của mắt nữa. Dùng nước dừa đều đặn có thể là một cách rất tốt để phòng ngừa bệnh đục nhân mắt, bệnh tăng nhãn áp, và có thể những bệnh về mắt khác ...

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2020

LÀM ĐĨ/ Bụi Mận Gai/ Tuyết Linh Bùi chia sẻ

LÀM ĐĨ...
Chị đã chọn cái nghề hạ lưu nhất mà người đời đều khinh bỉ: "LÀM ĐĨ".
Trong một buổi chiều mưa gió, khi con đang sốt cao mà chị không có nổi một đồng xu trong túi. Sau khi để người ta vày vò, thoã mãn, chị lao vào trong cơn mưa xối xả, chị đến tiệm thuốc Tây mua mấy liều thuốc cho con, chị ghé chợ mua một ít thịt dọi và mớ rau. Tối nay, gia đình chị được ăn bữa cơm thịt tươm tất. Nước mưa cứ quăng táp vào mặt chị. Chị không phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.
Chị chỉ nghĩ đến anh bị liệt đang nằm bất động cả năm nay, nghĩ đến đứa con gái ngày càng gầy gò, mới 15 tuổi đầu mà vừa đi học vừa phụ rửa bát cho quán , nghĩ đến thằng con trai bé bỏng đang sốt cao mà không đòi mẹ, không quấy mẹ. Chị nghĩ nhiều thứ và chị quyết định làm đĩ từ đó...
Cũng từ đó, chị đối diện với bao nhục nhã, bao ê chề.
Dường như Đĩ có một sức mạnh ghê gớm. Đĩ có thể phá hoại đạo đức, Đĩ phá tan hạnh phúc một gia đình, Đĩ có thể làm khuynh đảo một đất nước... Đĩ là một mớ hổ lốn, dơ dáy, bẩn thỉu nên người ta nghĩ đủ mọi cách để loại trừ nó.
Chị nhớ như in buổi sáng hôm đó. Anh công an oang oang đọc tên chị: "Nguyễn Thị Son Phấn, dù đã có chồng và hai con nhưng vẫn đi bán dâm....", người ta bêu tên chị ngoài đường, mọi người chỉ trỏ, chị không quan tâm, chị nghe ong ong họ nói hình như không phải tiếng người, mắt chị ráo hoẳnh và nó chỉ nhoè đi khi bắt gặp ánh mắt như trời trồng của đứa con gái. Rồi chị được tha về, con thì đi trước, chị theo sau. Hai mẹ con không ai nói với nhau 1 lời, một khoảng cách rất nhỏ nhưng lại quá xa. Chưa bao giờ đường về nhà lại xa với chị đến thế. Nước mắt chị bắt đầu chảy, chị muốn nói xin lỗi con mà khó quá. Chị đã làm gì cuộc đời chị và cuộc đời con chị?
Cuộc đời làm đĩ của chị cũng đã được thay đổi trong một chiều mưa gió. Một nhóm ba người phụ nữ đã đến đánh ghen chị tại nhà. Chồng của cô ta là một khách quen, anh ta thích chị vì chị hiền lành. Anh ta bảo không có cảm xúc với vợ nên hay tìm chị. Nhưng chị nào quan tâm, chị cần tiền và phục vụ, chỉ vậy thôi, thế mà họ ghen. Người ta thi nhau đạp, nắm tóc, xé nát quần áo chị. Chị nằm yên chịu đựng, không rên la, không cầu xin. Chỉ đến khi đứa con trai ôm chị khóc thét: "Xin các cô đừng đánh mẹ cháu nữa!" Nó ôm chặt chị để sẵn sàng nhận đòn thay. Người đàn bà đánh ghen hơi khựng lại, rồi quăng mạnh đầu chị vào giường ngay chỗ chồng chị nằm. Cô ta xỉ vả một hồi rồi cả bọn họ kéo đi.
Chị ngước mắt nhìn chồng cầu mong sự tha thứ, chị tìm ánh mắt khinh bỉ, nổi giận từ người đàn ông của đời mình. Nhưng không, nước mắt anh chảy dài, còn gì đau đớn hơn khi nhìn vợ mình bị người ta đánh mà không thể giúp. Anh đưa bàn tay gầy gò xương xẩu run run vuốt lại mái tóc rối bù của chị, anh hiểu những gì chị đã làm, đã hi sinh vì anh, vì con. Anh cố gắng giữ giọng không run rẩy: "Đau không mình ?". Anh lạc hẳn giọng: " Mình đi rửa mặt, thay lại cái áo rồi ra đây với anh."
Con gái về từ nãy giờ, nó nghe người ta bảo mẹ nó bị đánh ghen, nó xin chủ cho về, nó nhặt và xếp lại những thứ mà người ta đã quăng đập. Nó ôm lấy thằng em trai, nó thương mẹ nó, nó thương bố nó, nó thương em nó. Nhưng nó còn nhỏ quá chưa thể làm được gì. Chị đã rửa mặt, buộc lại mái tóc, thay lại cái áo bị xé rách bươm. Chị đến bên giường, ngồi xuống cạnh anh. Con gái với thằng em cũng ngồi xuống bên cạnh. Anh nhìn gia đình mình bắt đầu bằng giọng khê đục yếu ớt: " Anh xin lỗi mình, anh đã để em phải cực khổ, phải vất vả bất chấp để bươn chải." Chị chỉ biết khóc ngất.
Anh nói tiếp: "Từ mai, anh sẽ tự tập vật lí trị liệu, anh sẽ cố gắng. Em đừng làm nghề đó nữa. Anh gọi điện cho chú anh vay ít tiền mua cái máy may, em may đồ và sửa quần áo. Con gái cố gắng làm thêm nhưng không được bỏ học. Thằng cu thì phải chăm chỉ ngoan ngoãn, phụ mẹ việc nhà." Mọi người đều gật đầu. Giọng anh nghẹn ngào: " Cha xin lỗi mọi người. Nhưng mọi người hãy nhớ, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một gia đình. Vì là một gia đình nên chúng ta phải yêu thương và tha thứ lỗi lầm cho nhau." Bốn người rưng rưng ôm chặt lấy nhau. Một người đàn ông bại liệt nhưng tâm hồn không bại liệt. Một người đàn bà làm đĩ nhưng vẫn là một người vợ, người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả vì chồng, vì con. Một đứa con gái 15 tuổi đã biết làm thêm sau giờ học để phụ cha mẹ. Một đứa con trai bé bỏng nhưng biết phụ việc trong nhà. Bốn con người đã gắn kết thành một khối chắc chắn mang tên Gia đình.
Ngoài kia sấm chớp, mưa gió nhưng bên trong căn phòng nhỏ xập xệ này vẫn ấm áp và đong đầy yêu thương.
Trong tận cùng của xã hội vẫn có rất nhiều mảnh đời vất vả, nhọc nhằn mưu sinh.
Nguồn : Bụi Mận Gai