Bài đăng lại
Thứ Hai, 21 Tháng 3, 2016
Bài [85] Tim
Tím Một Màu, Tim Tím Mơ
Thơ Thùy Anh Lâm; lời bình Ngân Triều
Tim tím moät maøu tim tím mô
Cảm tác / Tím / Yên Thao (Anh Hoang
Cuong post)
Từ
ấy rồi xa một hướng đời
Vầng thơ tim mộng nhớ không vơi
Tim tím của trời , tim tím thấm
Tim tím hoa lòng , tim tím rơi
*
Khoảnh khắc cho người thương biết mấy
Hoàng hôn sầu tím ngập trang thơ
Còn trong lưu bút tình như mộng
Tim tím một màu , tim tím mơ
*
Có phải đường đi hoa rất tím ?
Cho từng bước nhỏ cũng liêu xiêu
Nụ môi, mắt tím thương hôn vội
Dành cả cho nhau để nhớ nhiều
*
Phố buồn màu áo tím phai phôi
Xa mãi từ đây vạn nẻo đời
Sầu vương trong mắt đêm dần tím
Yêu người... mây cũng tím ... trong tôi
Thùy Anh Lâm ֎
*
Tim tím của trời, tim tím thấm,
Tim tím hoa lòng, tim tím rơi. Thùy Anh
Lâm, Ảnh Google.
Phố
buồn màu áo tím phai phôi
Xa mãi từ đây vạn nẻo đời
Sầu vương trong mắt đêm dần tím
Yêu người... mây cũng tím ... trong tôi
Tôi lại thấy
Tim Tím Một
Màu, Tim Tím Mơ.
Tim tím là màu tím có giảm nhẹ, phơn
phớt nhớ nhung nhưng da diết không những thấm đẫm trong tâm hồn mà còn xao
xuyến trải rộng khắp cả trời.
Nói là nói như vậy nhưng điệu thơ và ngôn từ của bài thơ còn réo rắt, vang vọng
mãi trong lòng người đọc, một màu tim tím. (Có thể hiểu 2 nghĩa, hơi tím;
và trái tim tím của thành sầu nhung nhớ miên man trong tâm tưởng.
("Vầng thơ" bạn đừng nghĩ rằng tác giả viết sai chánh tả nhé! Vầng=vừng
là từ chỉ những vật thể hình tròn như vầng dương, vầng trăng, vầng trán, vầng
cỏ, vầng tim, vầng mộng...ở đây, vầng thơ có thể hiểu là khối thơ, nguồn
thơ, tứ thơ, hồn thơ, mạch thơ...rất sáng tạo và tân kỳ).
Thử xem màu
tím được minh họa ở nhiều cung bậc rất tài tình:
Hoàng hôn sầu tím:
…
đường đi hoa rất tím.
…
Nụ môi, mắt tím thương hôn vội.
…
Phố buồn màu áo tím phai phôi.
…
Sầu vương trong mắt đêm dần tím,
Yêu
người... mây cũng tím ... trong tôi
Chưa hết, tác giả còn cho láy đi láy
lại như tiếng đàn đươc nhấn nhấn để xao lòng ai:
Tim
tím của trời, tim tím thắm
Tim
tím hoa lòng, tim tím rơi
Còn
trong lưu bút tình như mộng
Tim
tím một màu, tim tím mơ
Cuối cùng là màu tím của sầu vương
trong mắt (mắt buồn, người buồn) ... để ngập tràn trong tâm hồn một nỗi nhớ miên
man,[1]
bao la trong tình yêu bằng một câu gợi tả đoan trang:
Yêu người... mây cũng tím... trong
tôi.
Xin ngưỡng mộ và cảm ơn Bạn Thùy Anh Lâm! ֎
Phụ lục:
NT xin trích dẫn bài thơ "Màu Tím
Hoa Sim" của Hữu Loan (1916 –2010) để quý bạn tham khảo. Màu
tím, màu nhớ, màu tiếc thương mênh mông nhưng cũng có cái gì đó nghẹn lòng...
Hữu
Loan, (1916-2010), tác giả Màu Tím Hoa
Sim, ảnh Google
Maøu Tím Hoa Sim
Hữu Loan (1916 –2010)
Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...
Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...
Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu...
(1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)
Bài
thơ này có nhiều dị bản truyền tụng khác nhau, đây đã được xác nhận là bản gốc.
Bài thơ này đã được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc như Dzũng Chinh, Phạm Duy, Anh Bằng,
Duy Khánh, Nguyễn Đặng Mừng, Thu Hồ, Hồng Vân ...
Vợ tác giả tên thật là Lê Đỗ Thị
Ninh, là con gái cụ Lê Đỗ Kỳ. Lê Đỗ Kỳ cùng công tác tại Uỷ ban tỉnh Thanh Hoá
sau Cách mạng tháng Tám với Hữu Loan. Cụ Kỳ nguyên là Chánh Thanh tra Lâm
nghiệp toàn Đông Dương. Cụ Kỳ có nhiều con trai là sĩ quan quân đội Nhân dân VN
nổi tiếng: Con trai cả là Lê Đỗ Khôi, hy sinh tại Điện Biên Phủ 5 tiếng đồng hồ
trước khi QĐND Việt Nam cắm cờ trên sở chỉ huy của Pháp. Tiếp đó là Lê Đỗ
Nguyên, tức Trung tướng Hồng Cư. Em ông Cư là Lê Đỗ An, tức Nguyễn Tiên Phong,
sau là Bí thư Trung ương Đoàn TNCS HCM. Em ông Nguyên là Đại tá Lê Đỗ Thái. Hai
ông Hồng Cư và Lê Đỗ Thái hiện sống ở Hà Nội và đều lấy con gái GS. Đặng Thai
Mai. ֎
Nguồn: Màu tím hoa sim, NXB Văn học, 1990
Chú thích:
[1] Màu tím là màu
của nhớ nhung, sâu lắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét