Chủ Nhật, 12 Tháng 7, 2015
Bài
[89] Hoang Mang
Thơ Võ Hà Thu Giang, lời bình Ngân Triều
Chuyến xe đời mang kẻ đi người đến
Tôi ngồi đây làm nhân chứng thời gian.
Thơ Võ Hà Thu Giang, ảnh Google.
Hoang mang [1]
Trong
niềm vui có chút buồn len lén
Quay gót trở về tìm lại dư hương [2]
Của ngày xưa thời biết yêu biết mến
Ôm cả bầu trời tình đẹp bốn phương
Ngày tháng mang đi hồn nhiên tuổi nhỏ
Cài lên tóc mây trăm sợi ưu tư
Dòng thời gian nhuộm nhọc nhằn
trăn trở
Bỏ lại sau lưng mơ ước vu vơ
Chuyến xe đời mang kẻ đi người đến
Tôi ngồi đây làm nhân chứng thời gian
Bạn bè xưa người tôi yêu tôi mến
Vội vã quay lưng trốn kiếp gian nan
Chuẩn bį xong cuộc hành trình dong
ruổi?
Tôi nhìn tôi, gương phản chiếu
hoang mang
Hỏi lại mình còn thêm bao nhiêu
tuổi
Chào đón tình yêu những lúc Xuân
sang
Võ Hà Thu Giang ֎
July 12 / 2015
Lời bình, Ngân Triều:
Xin diễn ý nội dung bài thơ trên:
♥
Cũng như sống trên đời nầy, ai ai đều có niềm vui, có nỗi buồn. Thường
thì vui ít, buồn nhiều.
Những kỷ niệm đẹp ngày xưa, dư hương, đầy
ấn tượng, ta vẫn luôn nhớ mãi.
Nhất là những kỷ niệm của thời
mới lớn, thời biết yêu biết mến, cái thuở đầu đời.
Khi ấy, ta thấy ta có nhiều hoài bão to tát
như ôm cả bầu trời mơ ước; còn tình cảm trân quý thì bao la mênh mông,
tình đẹp bốn phương.
♥ Thế rồi, thời gian trôi đi, mang theo tất cả
những tính cách hồn nhiên tuổi thơ.
Biết bao nhiêu những phiền muộn đón đường,
giăng lối như thêm những sợi tóc ưu tư đa đoan, cài lên tóc mây.
Cũng như biết bao nhiêu nhọc nhằn, trăn trở, theo thời gian, đã nhuộm
màu trên mái tóc phong sương.
Để thấm thía nhận ra trong ngỡ ngàng,
hoài bão đầu đời chỉ là hư ảo, chỉ là mơ ước vu vơ.
♥ Dòng đời như hành trình của một chuyến
xe, chuyến xe đời, ta đã từng gặp biết bao người đi, kẻ đến.
Ta sẽ biết, ta sẽ nhớ về họ như ta là
một nhân chứng thời gian qua bao nhiêu là bến đỗ.
Nhất là những người bạn chí thân, tôi
yêu, tôi mến.
Thật không hiểu nổi! Vì sao họ lại hấp
tấp quay lưng trốn chạy, không màng gì đến cái kiếp gian nan, phù
du, trên cõi trần nầy, khi còn đầy sức sống?
♥ Riêng tôi, tôi đã
hoàn tất, chuẩn bị xong, chuyến du hành của mình. Phải chăng tôi còn có điều gì do dự, phân vân,
hoang mang.
Để tự hỏi bản thân,
biết sẽ còn sống không bao lâu, còn thêm bao tuổi nữa.
Để chào đón tình
yêu đến với mình, trong những lúc mùa Xuân lại đến trong tưng bừng rộn
rã, đầy trời hương sắc yêu thương?
Bài thơ tự sự có âm
điệu như một khúc đàn tranh trầm lắng, buồn thương; không những qua ngôn từ
chọn lọc mà nó còn réo rắt, ngẩn ngơ, phảng phất một nỗi niềm xao xuyến nhẹ
nhàng nhưng sâu lắng của một du khách trên ngỡ ngàng trên một chuyến xe đời.
֎
Ảnh Tác giả Võ Hà Thu Giang đang
đệm đàn tranh, Ngọc Ánh ngâm thơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét