Thứ Năm ngày 21 tháng 8, 2014 ·
Bài số [86] Giữ lại Con Tim
ThuyAn
Nguyên và Ngân Triều
Mời quý bạn xem một bài thơ của ThuyAn Nguyên và Ngân Triều
đã đối đáp cách nay đã hơn 9 năm. Ảnh
Google.
Giöõ laïi con tim
1-Kể cho anh nghe câu truyện người không trái tim
Hay vẽ hoa tình yêu bằng đóa hồng
màu tím
Hoa chỉ là hoa trên giá vẽ
Tình chỉ là tình gượng gạo thoát
thành thơ
*
2-Kể cho anh nghe câu truyện không
ngờ
Ai biết được mình khờ nên chân thật
Ngỡ tình bạn hôm xưa còn phảng phất
Chút vị nồng chia sẻ lúc bơ vơ
*
3- Kể cho anh nghe câu truyện những
giấc mơ
Màu gian dối phết thành tranh diễm
tuyệt
Chẳng ai biết chữ tình là oan nghiệt
Người không tim lưu luyến chỉ thêm
buồn
*
4- Kể cho anh nghe câu truyện những
mùa thương
Đã vô nghĩa tượng hình con tim vỡ
Tình đến tình đi dẫu có khi ta sợ
Rồi sẽ quen ngờ ngợ bóng thời gian
*
5- Kể cho anh nghe những truyện tình
cõi địa đàng
Khi ngây ngất dịu dàng như bài nhạc
Bài nhạc nào cũng đến hồi kết thúc
Yêu rồi tan khi hết mật hết đường
*
6- Em dặn lòng đừng khổ lụy bởi yêu
đương
Đừng chai đá con tim mình tội nghiệp
Tình yêu mất ta tập quen... đừng
tiếc!
Giữ lại tim em nguyên vẹn thuở ban
đầu
ThuyAn Nguyen{
Ngân Triều họa thơ:
[86] bis Vaàng traêng maõi saùng
1’- Nghe em kể, chuyện người không
trái tim
Hay vẽ hoa yêu, đóa hồng màu tím
Hoa là sắc màu nổi chìm giá vẽ,
Để gieo tình khoảnh khắc thoát thành
thơ
*
2’- Kể cho anh nghe câu chuyện không
ngờ
Cho em khờ nên giả vờ chân thật!
Năm mươi năm dáng xưa còn phảng
phất,
Phút chạnh lòng, buồn thổn thức, bơ
vơ.
*
3’- Em ví von câu chuyện những giấc
mơ,
Sao dối được em, là tranh diễm
tuyệt.
Yêu nhau thế chết cõi lòng, oan
nghiệt,
Không đắn đo, lạc lối, chỉ thêm
buồn.
*
4’- Anh nghe em chuyện về những mùa
thương,
Lời non nước như hình hoa tim vỡ,
Tình đến tình đi tổn thương e sợ,
Vết cắt cũng lành năm tháng thời
gian.
*
5’- Anh lại nghe em, tình cõi địa
đàng,
Réo rắt phàm trần, đắm say tiếng
nhạc.
Dạo đầu, thiết tha, cao trào, kết
thúc,
Ngọt ngào, mê si, cũng hết chất
đường.
*
6’- Bước đầu đời, tim rỉ máu yêu
đương,
Đừng trách cứ con tim mình tội
nghiệp.
Hợp rồi tan, chẳng do ta… chẳng
tiếc,
Vẫn như trăng vằng vặc sáng ban đầu.
Ngân Triều {
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét