Thứ Ba, 23 Tháng 4, 2013
Bài [90] Một Mình
Thơ
Hiền Hòa, Lời bình Trần Lâm Phát & Ngân Triều.
Moät mình
1- Thơ Hiền Hòa, Lời bình Trần Lâm Phát.
Một
Mình
Một mình ta rót
cho ta,
Bạn gần đi
vắng
bạn
xa chưa
về
Bạn đi
xuôi ngược
trăm
bề
Một mình ta
rót đề huề cùng
ai!
HiềnHòa [1] ֎
Hiền
Hòa diễn
tả tâm
trạng
cô đơn
của
1 người bạn
chân tình khi bạn
bè đã đôi
ngã đôi
bờ,
bận
rộn
với
cuộc
sống
và quên đi
người
bạn
cũ:
Một
mình ta rót cho ta,
Bạn
gần đi
vắng
bạn
xa chưa
về
Đọc
hai câu thơ này,
ai ai cũng
thấy
1 nỗi
buồn
bâng khuâng khó tả, nó mang đến
cho người đọc
mơ dĩ vãng
xa xôi mà nhà thơ sông
Đà núi Tản đã 1 lần làm chấn động
nền
văn
học:
Kiếp
sau xin chớ làm
người
Làm đôi
chim nhạn
tung trời
mà bay
Tuỳ theo cách ngắt
câu, người đọc
có hai tâm trạng
khác nhau:
“Một
mình ta, rót cho ta” cho thấy
sự chán
chường
ngạo
mạn
trong cô đơn.
Nhưng
nếu
ngắt
câu “Một
mình, ta rót cho ta” người đọc
cảm
thong sự
cô đơn
buồn
bã của
tác giả.
Điệp ngữ “ta” nhấn
mạnh
bản
ngã cô đơn;
nó khác hẵn điệp
ngữ, đồng âm
dị nghĩa
mà văn
học
bình dân hay dùng:
Trúc
với
mai, mai về trúc nhớ
Mai
trúc về,
trúc nhớ mai
không?
Tại sao “Bạn
gần đi
vắng”?
Cuộc
sống
khó khăn
trong xã hội
“con vua thì được làm vua, con
sãi ở chùa phải quét
lá đa”.
Ai ai cũng đầu
tắt
mặt
tối,
chạy đôn
chạy đáo,
lo miếng ăn
hàng ngày, đâu
còn thời
gian cho bạn.
Xã hội đó đã giết đi
tình bằng hữu
mà ta từng
nghe trong những
ngày đủng đỉnh
trên ghế nhà trường
khi học
về
Luận ngữ của Khổng Tử:
Hữu
bằng
tự viễn
phương
lai, bất
diệc
lạc
hồ? (有朋自遠方來,不亦樂乎?)
Còn “bạn
xa chưa
về”
Xa là đâu?
Cùng lắm
là “anh đi
ba bữa
anh về” nhưng
sao tác giả kêu
lên nỗi
bi thương,
nhớ nhung
người
bạn
cũ.
Biến cố lịch
sử gây
ra biết
bao cảnh
con mất
cha, vợ xa
chồng,
thầy
xa trò, bạn
bè ly tán. Tác giả đơn độc
bên chén trà, bên ly rượu đắng,
giọt
mắt
khô khan, tiếng
không ra lời. Bạn
bè giờ
đây trăm phương
ngàn hướng,
xa nhau cả
½
vòng trái đất,
biết
bao giờ có dịp “chén
tạc
chén thù”. Nỗi nhớ thương
bạn
cũ
qua lời than “bạn
xa chưa
về” không
tránh sự lệ rơi
của độc giả.
Tác giả thương
cho cuộc
sống tha
phương
cầu
thực
của
bạn
mình, mặc
dù tác giả cũng
sống
trong cảnh
khố rách áo ôm.
Bạn đi
xuôi ngược
trăm
bề
Từ “xuôi
ngược” cho
ta thấy
trăm
ngàn khó khăn
của
người “lội
dòng nước
ngược”.
Tuy nhiên, kẻ tha hương
còn có dòng nước
ngược để lội,
cuộc đời
còn có cơ hội
vươn
lên không như tác
giả,
bị gió cuốn
theo dòng và chịu
cảnh
bi quan.
Ngày xưa
Nguyễn
Khuyến
nói lên tấm
chân tình của
bè bạn:
Rượu
ngon không có bạn hiền
Không mua
không phải
không tiền
không mua
Và Tản Đà cũng đã từng
lên tiếng “Đồ ăn
ngon, chỗ ngồi ăn
ngon nhưng
không có người
cùng ăn
cho ngon, không ngon!” Thì ngày hôm nay Hiền
Hòa cũng
không thoát khỏi
hoàn cảnh
chung của
người
dân Việt:
Một
mình ta rót đề huề cùng
ai!
Hiền Hòa ơi!
Nơi bên ấy
bạn
gần
thì có
Ở bên này bạn
lại
khó tìm
Mặc
dù trong túi có tiền
Nhưng
bầu
rượu
thắm đợi
thuyền
bạn
sang
Virginia ngày 6 tháng 8 năm 2010
Trần-LâmPhát
֎
2- Lời bình Ngân Triều, 08:52 23 tháng 4, 2013
Hiền Hòa là cựu nữ sinh
viên thi ra trường đỗ top 3, á khoa hạng 2, lớp 69-72, khóa 11 ban Việt Hán ĐHSP
Sàigòn, cựu gs Tống Phước Hiệp, Vĩnh Long; Nguyễn Thượng Hiền và Gia Long,
Sàigòn; là bạn cùng khóa với Trần Lâm Phát.
"Một mình" là
tâm trạng hụt hẫng, chơi vơi, cô đơn trong nỗi niềm vắng bạn. Có thể, tác giả
thác lời cho tha nhân, mà cũng có thể đó là nỗi lòng mình.
Câu 1: Không còn ai cả. Uống
rượu tiêu sầu, thường là đối ẩm cùng bạn, mà bây giờ chỉ còn có ta rót rượu.
Chỉ một mình ta, ta rót cho ta! Một mình, đã buồn. Ta rót cho ta thì lòng càng
ngậm ngùi, buồn hơn. Khách đến chơi đây "ta với ta" (NK), thì
cũng có bạn tâm giao. Một mảnh tình riêng "ta với ta" (BHTQ),
cũng như "ta rót cho ta" là nỗi lòng và tâm tình riêng một
mình thôi. Nhưng vì sao như thế?
Câu 2:
Lý do không có bạn. Ít nhất, tác giả cũng có nhiều bạn tri âm: bạn gần, bạn xa.
Thời điểm bấy giờ thì không ai cả. Bạn gần thì không hiện diện ở nhà (đi
vắng). Bạn xa thì khó lòng gặp mặt vì bạn chưa về quê hương (?!). Rõ
ràng đó là một lý do bất khả thi. Không có ai rót cho mình cả vì có còn người
bạn nào đâu! Bạn xa thì không thể hình dung nổi những mưu sinh.
Câu 3: Hoàn cảnh của các bạn
hiện thời. "Xuôi ngược" thường dùng chung với nhóm từ
"vất vả" đã lược bớt trong thành ngữ "vất vả ngược xuôi" ý
nói bạn đang gặp rất nhiều khó khăn, đang mất nhiều công sức, tâm trí và thời
gian để giải quyết sinh kế gia đình. "Trăm bề" là rất nhiều
bề, nhiều cách, lao lực đa dạng khó mà kể hết.
Câu 4: Cảm nghĩ của tác giả. "Đề
huề" là cùng vui, cùng một tấm lòng. Do đó, "một mình"
ta rót (chỉ mới rót thôi theo thói quen thường lệ), biết uống vui cùng ai (tức
là cuối cùng không thể nào uống được). Dấu cảm cuối câu như một tiếng thở dài
não nuột, tỏ rõ một nỗi đau về thân thế, về bạn bè, về cuộc đời dâu bể đa đoan.
Bài thơ chỉ có 2 cặp thơ
lục bát, lời thơ giản dị, mượt mà, hai câu giữa nói về bạn, câu đầu và cuối nói
về ta (nhân vật trữ tình), mà nghe như có nhiều cay đắng, nghẹn ngào!
Những cay đắng, nghẹn
ngào đó không phải chỉ "một mình" riêng của nhân vật trữ tình
(ta), của tha nhân (bạn), của tôi... mà còn là "một mình" chung
cho một thế hệ... một thế hệ ai hoài, " khắc khoải sầu đưa giọng
lửng lơ" (NK)... đến ngẩn ngơ... bồi hồi, miên man. ֎
Thân ái, Ngân Triều ֎
[1] HiềnHòa là á khoa lớp 69-72, khóa 11 ban Việt Hán, ĐHSP Sàigòn, cựu
gs Tống Phước Hiệp, Vĩnh Long; Nguyễn Thượng Hiền và Gia Long, Sàigòn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét