Thứ Tư, 15 Tháng 4, 2015
Thơ
tình Đào Anh Dũng; lời bình, Ngân Triều
Mái tóc dài buông lơi
Áo em gió nhẹ đùa
Đào Anh Dũng, tranh có hỗ trợ AI.
Thô Em (Thơ Em)
Thơ
em đượm nắng mới
Mái tóc dài buông lơi
Áo em gió nhẹ đùa
Chiều
tan trường ai đợi
*
Thơ em ướt giọt mưa
Mắt
liếc tình đôi lứa
Đưa
hồn ai phiêu bạt
Chốn
địa đàng năm xưa
*
Thơ em ươm tiếng nhạc
Thướt
tha cùng câu hát
Mời
ai chuyến viễn du
Mênh
mang tình sa mạc
*
Thơ em mùi Hoa Sứ
Bát
ngát đọng sương mù
Ngất
ngây người tình lỡ
Trăm
năm vẫn mộng du
Đào Anh Dũng
Tháng Tư còn tuyết,
2015
Lời bình:
Dung Nguyen
Em trong "Thơ Em" của
anh Dung A. Tran có lẽ rất vui
tươi và hạnh phúc... Vì đọc xong, DN chỉ thấy "mênh mang” ... "ngây
ngất" mà không thấy lời buồn nào.
Thật toàn bích! Thơ em hay em là hương vị ngất ngây của đời anh? Đượm nắng: có nắng. Áo em gió
nhẹ đùa: có gió. Ướt mưa: có mưa. Dặt dìu tiếng nhạc: có nhạc.
Có hương thơm dịu dàng đặc trưng của Hoa Sứ: có hoa.
Khái
quát lên là có cả đất trời... như thế có thể hiểu thêm, EM là tất cả, là lẽ
sống của đời anh.
Tứ thơ mượt mà, trau chuốt, chọn lọc
nhiều từ lái nên âm điệu réo rắt, thiết tha... Merci, Đào Anh Dũng! Một bài thơ
tình khả ái như những giọt sương long lanh... ֎
Thân
mến, Ngân Triều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét