Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Thơ Trương Quỳnh Như, bài 5, 6, 7 và 8

 Thơ Trương Quỳnh Như, bài 5, 6, 7 và 8

           Bài 5

Giôø Thìn

Trương Quỳnh Như

Giờ Thìn là từ 7 giờ đến 9 giờ sáng.

 



Điểm trang rồi bữa khắc giờ thìn,

Tính việc trong nhà lại việc riêng.

Ngõ hạnh [1]đi về chân ngại bước,

Vườn hoa tươi ứ[2]  mắt khôn nhìn!

Đường kia ngơ ngẩn [3]không khi nhãng[4],

Nỗi nọ trông mong ước thấy tin.

Gang tấc mà sao nghìn dặm nhỉ,

Lòng này soi tỏ có thanh thiên[5].

       Phiên âm Hán Nôm, Ngân Triều soạn

        𣇞

𠱤𩛷𣇞

算役𥪝吏役𥢆

𨳱杏迻衛蹎閡𨀈

𡑰花鮮飫眜坤𥆾

塘箕𢠐 空欺𢥉

𢚶懞約𧡊𠒷

𡬷麻牢𠦳𠰚

𢙱尼擂訴固青天

Diễn ý nghĩa bài thơ:

Điểm trang rồi, tới bữa sáng xong khắc đến giờ Thìn,

(Đây là lúc) sắp xếp chuyện nhà và chuyện riêng tư.

Muốn đi về ngõ hạnh, tuy rất ngại ngùng,

(Kìa) vườn hoa thắm tươi, lại không buồn ngó.

Đường kia tha thiết, không lúc nào quên,

Nỗi nọ hằng mong, trông chờ tin nhạn.

Xa cách trong gang tấc mà nghe như nghìn dặm nước non,

Soi tỏ lòng nầy cậy có trời xanh chứng giám.

          Ngân Triều cảm đề

Ngưng trang xong bữa, khắc giờ Thìn,

Sắp xếp chuyện nhà, chuyện chính mình.

Ngõ hạnh đón chào còn e ấp,

Hoa tươi mời mọc chẳng ưa nhìn.

Đường kia tha thiết, nào quên được?
Nỗi nọ chờ mong những cánh tình.

Gang tấc mà dài thương nhớ lắm! [6]

Gởi lòng trong sáng đến Ông Xanh.

 

      ***

 

Ảnh có chứa vẽ nét

Mô tả được tạo tự động

Bài 6

Giôø Tî
Thơ Trương Quỳnh Như

Giờ Tỵ từ 9-11g AM, Google

                                                                      Tranh minh họa giờ Tỵ, Google.

Còn đương ngẫm nghĩ, hay đương bàn
Thắm thoát
[7]trông chừng phút tị sang.
Khách khứa dập dìu
[8]khôn đãi hoạ[9],
Văn thơ trễ nải biếng lo toan.
Nghĩ mình vi tiện
[10] nên nông nỗi[11],
Ít kẻ tâm tình được thở than.
Cũng muốn khuây mà khuây chẳng được,
Thanh niện
[12] này dễ kém hồng nhan.

       Phiên âm Hán Nôm, Ngân Triều soạn:

          𣇞

群當吟𢣂咍當般

烝發巳廊

客呿妙坤待和

文詩豸乃𠴠慮祘

𢣂𨉟為便𢧚

𠃣心情特咀嘆

𢗃𢗃丞特

尼曳劍紅顔

Diễn ý nghĩa bài thơ:

Sắp xếp bàn bạc công việc chưa xong,

Thế mà trong phút chốc, giờ Tỵ đã đến.

Khách khứa đông vui mà ta như lạc lõng niềm riêng.

Nguồn văn hứng không dạt dào vì ta chưa lo sẵn trước,

Nghĩ mình quá tự tin hóa ra còn bất cập nhiều điều.

(Nỗi lòng) không có nhiều bạn tâm tình để mà chia sẻ,

Cũng muốn quên đi chuyện ấy, quên chẳng được nào!

Dung quang trong sáng như ta, (như cảnh nầy) có còn là một giai nhân không nữa?

                 Ngân Triều cảm đề

Còn đang bàn bạc chưa xong,

Phút giây giờ Tỵ thẳng dong đến liền.

Đầy nhà khách đến… sầu riêng,

Vần thơ óng mượt chưa lên cao trào.

Chẳng qua còn quá tự hào,

Tri âm vắng bóng tình nào thở than?

Sao khuây trằn trọc đêm tàn,

Dung quang tiều tụy biết còn nét xưa?

         ***
           Bài 7

                           Giôø Ngï                                           

                                                         Thơ Trương Quỳnh Như

 Buổi Ngọ, đương hồi bóng phất phơ,

         Lửa tương tư đã chất nên lò.

          Đói no dầu chịu nào bùi ngọt?

         Son phấn vui gì sự điểm tô?

        Cậy rắp lánh mình miền thảo dã [13],

        Song còn bận bước chốn thành đô

        Thôi đừng thắc mắc [14]làm chi nữa,

        Đã chắc đinh ninh[15]  lúc dặn dò[16].

Phiên âm Hán Nôm, Ngân Triều soạn
                        𣇞

𣇜午當廻𩄴佛坯

相思𢧚

𩛜奴油𠹾芾裴𤮿

盃咦事點穌

𢚁𢘮𨉟沔草野

双群絆𨀈坉城

推仃忑𦄿爫之

昃叮𣅶𢚴𠻀

Diễn ý bài thơ:

Giờ Ngọ chính là lúc cái bóng chuyển động nhẹ nhàng qua lại; đứng bóng,

Sức nóng cao trào như lửa tương tư trong tâm, rừng rực trên lò.

Đời có hạnh phúc dẫu sống trong kiếp nghèo cũng cam phận,

Được vậy, người con gái cần gì phải nhọc công trang điểm.

Những muốn lánh đời về miền quê xa vắng,

Nhưng công chuyện còn phải lo toan trong chốn đô thành.

Thôi chẳng nên băn khoăn, phân vân gì nữa cả,

Nỗi niềm, chàng đã ân cần căn dặn, lúc chia phôi.

        Ngân Triều cảm đề:

Giờ Ngọ là lúc trời đứng bóng,

Nóng hừng như lửa hực yêu thương.

Đời nghèo miễn được tình chung thủy,

Như thế màng gì đến điểm trang?

Cũng muốn lánh về quê quạnh vắng,
Còn vương công việc chốn đô thành.

Đắn đo nỗi ấy chi thêm rối,

Lời dặn còn đây lúc khởi hành.

***
Bài 8

Giôø Muøi

                                            Thơ Trương Quỳnh Như.

Giờ Mùi từ 13-15g, Google

 

Đong thảm[17] giờ mùi chẳng đấu thưng[18],

Vì ai nên nỗi, cũng vì chưng[19]
Mượn tranh sơn thuỷ làm khuây khoả,
[20]
Dập lửa tương tư kẻo cháy bừng
[21].
Cách điệu dịu dàng nào kẻ biết?
Áo khăn xôi xốc
[22]dễ ai nâng?
Những là rầu rĩ
[23]là buồn bực[24],
Trăm vẻ đào hồng
[25] cũng dửng dưng[26].
Phiên âm Hán Nôm, Ngân Triều soạn:

          𣇞

𣁲𣇞未庄斗升

爲埃𢧚

𠼦幀山水爫𢣧

相思矯𤈜𤇊

挌調易扛芾仉別

吹捉易埃

𦉼𠯇𦉼𢞂

𤾓𢽙桃紅共孕𤼸

Diễn ý bài thơ:

Giờ Mùi đổ xuống những đau buồn không tên,

Buồn vì ai và cũng chính là cớ sự ấy mà nên…

Xem tranh sơn thủy cho nguôi những nỗi niềm,

Dập lửa nhớ thương bừng lên trong tâm tư.
Đội lốt phong cách dịu dàng, có ai hiểu được lòng ta?

Áo khăn không tề chỉnh kia của chàng, ai sẽ là người chăm sóc?

Toàn là đau buồn ray rứt, khó chịu trong lòng,

Cho dẫu hàng trăm vẻ đẹp của đào hồng, ta cũng chẳng quan tâm.

        Ngân Triều cảm đề

Giờ Mùi ập xuống sầu không tên,

Nỗi ấy vì ai, cớ sự nên…

Sơn thủy xem tranh nguôi dạ nhớ,

Lửa tình ủ kín mãi hừng lên.

Dung quang bình thản nào ai biết?

Gia thất bên chàng ai sửa khăn?

Càng nghĩ thêm buồn thêm bứt rứt,

Đào hồng khoe sắc cũng buồn tênh.

*

Mười hai bến nước, tình gặp gỡ?
Hay bởi tơ hồng, duyên rủi
may?
Trò chơi dân gian, “Bịt mắt bắt dê” Tranh làng Hồ, Google




Chú thích

[1]Ngõ hạnh: , ngõ có trồng cây hạnh, một họ của loài mận.

Cửa trời rộng mở đường mây,

Hoa chào ngõ hạnh, hương bay dặm phần (Truyện Kiều, Nguyễn Du câu 2861-2862)

[2] : , no nê, chán chê; trong văn cảnh nầy có thể hiểu là rực rỡ.

[3] Ngơ ngẩn: 𢠐, trạng thái như không còn để ý gì đến xung quanh, tâm trí đang ở đâu đâu.

[4] Nhãng: 𢥉 quên mất.

[5] thanh thiên: 青天, Trời xanh

[6] Cả câu: Phải chăng lúc thời điểm nầy, Phạm Thái đang là môn khách, tá túc tại nhà Trương Quỳnh Như. Gang tấc mà dài thương nhớ lắm!

[7] Thắm thoát diễn ý thời gian qua nhanh như bóng ngựa câu vụt qua cửa sổ.

[8] Dập dìu: người lui tới không ngớt, đông vui.

[9] đãi hoạ: 待和tiếp đón đồng thanh, cùng vui.

[10] vi tiện: 便, tiện lợi, có điều kiện dễ dàng.

[11] nông nỗi: nông cạn, hời hợt thiếu cân nhắc.

[12] Thanh niện: tỏa ra ánh sáng trong.

[13]thảo dã: 草埜, nơi đồng quê quạnh vắng.

[14] thắc mắc: , điều cảm thấy như không thông, cần được giải giải đáp.

[15]đinh ninh: , nhắc đi nhắc lại cho người khác nắm chắc, nhớ chắc. 

[16] dặn dò: 𠻀, cách nhắc nhở với thái độ hết sức ân cần, quan tâm. Có thể trong lúc nầy, Phạm Thái đã về quê, và lúc ra đi có dặn lại tác giả nhiều điều, nhất là khẳng định chuyện trăm năm.

[17] Thảm: đau thương đến mức làm ai cũng phải động lòng.

[18] đấu thưng (thăng): 斗升dụng cụ dùng để đong dung tích xưa.

[19]vì chưng: nên, thành sự. Cả câuVì ai nên mới nên nỗi áy.

[20] Khuây khỏa: , nguôi những nỗi buồn, thương, nhớ…

[21] cháy bừng: 𤈜𤇊 cháy với nọn lửa mạnh mẽ, bốc cao, tỏa sáng, nhiều hơi nóng…

[22] xôi xốc: 吹捉, như xốc xếch: áo khăn lôi thôi, không ngay ngắn, gọn gàng.

[23] rầu rĩ: 𠯇, biểu lộ tâm trạng không vui, đau khổ.

[24] buồn bực: 𢞂, buồn và bứt rứt, khó chịu trong lòng.

[25] Đào hồng: 桃紅, hoa đào hồng, hình tim, có lông mượt rất đẹp.

[26] dửng dưng: 𤼸, tỏ ra không quan tâm, khôngcảm xúc gì trướcmột nét đẹp, môt khung cảnh và một sự việc.