Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

Bài [94]: Do not stand at my grave and weep. Tác giả: Mary Elizabeth Frye (1905-2004), (bài đăng lại)

 Bài [94]: Do not stand at my grave and weepTác giả: Mary Elizabeth Frye (1905-2004), (bài đăng lại)

Bài [94]: Do not stand at my grave and weep. Tác giả: Mary Elizabeth Frye (1905-2004),

·         Hồ Nguyễn, Ngọc Ánh, vkp. Đạm Phương, Đào Anh Dũng, Khôi Nguyên, Nguyễn Cang, Thuyên Huy, Ngân Triều dịch.

                                         Hồn Anh Bay Bổng

Do Not Stand At My Grave And Weep,  

Do not stand at my grave and weep, 

I am not there.  I do not sleep.  

I am a thousand winds that blow,

I am the diamond’s glint on snow.

I am the sunlight on ripened grain,

I am the gentle Autumn’s rain.

When you awake in the morning’s hush,

I am the swift uplifting rush.

Of quiet birds in circle flight,

Do not stand by my grave and cry.  

I am not there. I did not die.

 Thơ chia sẻ của một cựu chiến binh 1969. [1]                                                            Dưới cùng của Biểu mẫu

             Thô (dịch thoát):                                          

 Hoàn anh bay boång

Thân tng các bn đng song, 

Trường Trung Hc Công lp Tây Ninh.  

 Ảnh có chứa mặt đất, cây, ngoài trời, vùng

Mô tả được tạo tự động

                                                                                          Chớ đứng bên anh nhỏ lệ nhòa,

Hồn anh ngàn dặm gió phương xa. Ảnh Google.

                                                               Chớ đứng bên anh nhỏ lệ nhòa,

Hồn anh ngàn dặm gió phương xa.

Vạn ánh kim cương bay khắp lối,

Là hương ngào ngạt gió bay ra.

Hồn anh là ánh sáng ban mai,

Lịm gót thương đau hạt lúa dài.

Tí tách mưa thu mềm óng ả,

Anh là nắng ấm đắm mê say.

 Anh là sức gió đưa chim lạ,

Vụt thoắt bay cao vút chốn xa.

Chớ đứng bên anh mà gục khóc,

Hồn anh lặng lẽ cõi ta bà.

Anh nào có chết mất đâu em,

Chớ khóc than chi, chẳng bận tìm.

Ngôi mộ không anh, đừng đứng khóc,

Anh nào có chết mất đâu em!

                  Hồ Nguyễn {

                      San Jose, CA: 12-9-12       

Đồng cảm, tỏ lòng (phỏng theo nguyên tác):

Ảnh có chứa văn bản, hoàng hôn, thiên nhiên, bầu trời đêm

Mô tả được tạo tự động

Bỏ lại dương gian, rũ bụi trần. (Thơ Ngọc Ánh)

Baát töû
Xin đừng đứng khóc cạnh mồ anh
Anh đang theo gió cuốn ngàn phương,

Anh vẫn còn đây chưa có ngủ.
Như ánh kim cương giữa tuyết ngàn.
*
Như giọt mưa Thu rất dịu dàng,
Khi em bừng tỉnh giấc ban mai.
Anh tựa ánh dương rơi từng hạt,
Bỏ lại dương gian, rũ bụi trần.
*
Đôi cánh bình yên lượn một vòng,
Xin đừng nhỏ lệ khóc cho anh.
Anh vẫn luôn luôn hồn bất tử,
Đừng lau mắt lệ, ở quanh đây!..
                                    Ngọc Ánh {
                          Amsterdam,28.07.2013

***
Khoâng theå
Cảm tác khi đọc các bài thơ trên
                                    Vkp. Đạm Phương

Ảnh có chứa văn bản

Mô tả được tạo tự động

                         Tóc chưa hết sợi bạc, 

                                               Thì vẫn còn đau buồn. Ảnh Google.

Anh bảo… vẫn là NƯỚC

Là GIÓ với TRĂNG SAO
Là NẮNG sớm, MÂY chiều
Là SƯƠNG KHÓI tịch liêu
Để quấn quýt bên nhau
Vui buồn cùng chia sẻ
Nhưng anh ơi… không thể
Đôi ngã đã cách ngăn
Anh về cõi vĩnh hằng
Em ở nơi trần thế
Tóc chưa hết sợi bạc
Thì vẫn còn đau buồn
Mắt chưa khô dòng lệ
Mãi mãi còn nhớ thương…

                                        Thơ vkp. Đạm Phương{

Xin ñöøng ñöùng khoùc caïnh moä toâi

Xin đừng đứng khóc cạnh mộ tôi

Tôi không ở đó và không ngủ,

Là ngàn cơn gió vi vu thổi,

Là hạt kim cương tuyết sáng ngời,

*

Là tia nắng vàng ươm lúa mọng,

Là mưa lất phất thấm vàng Thu.

Sớm mai thức giấc quạnh sương mù,

Là chim nhập đàn tôi cất cánh,

*

Bay tận thinh không vẽ vòng cầu.

Tôi là sao nhỏ sáng đêm thâu.

Xin đừng đứng cạnh mộ tôi, khóc

Tôi không ở đó, có chết đâu!

9/2014

Phỏng dịch từ nguyên tác Do Not Stand at My Grave and Weep,

tác giả Mary Elizabeth Frye, (1905-2004)

                                                                     đàoanhdũng {

Thân mời quý bạn thưởng thức hai bài thơ cảm tác, thể lục bác của hai bạn thơ văn Khôi Nguyên và Nguyễn Cang. Xin cảm ơn hai bạn.

Xin ñöøng khoùc caïnh moä toâi

        Xin đừng khóc cạnh mộ tôi

Tôi không nằm đó ngủ đời thiên thu

        Tôi là ngọn gió vi vu

Kim cương lấp lánh, cho dù tuyết trong

        Tôi là tia nắng tươi hồng

Ươm màu lúa chín, phớt đồng mưa rơi

        Lặng yên thức dậy sáng rồi

Tôi là nhạn lẻ tìm nơi nhập bầy

        Chim đàn lặng lẽ tròn bay

Giúp ngôi sao nhỏ đêm nay tuyệt vời

        Xin đừng khóc cạnh mộ tôi

Tôi không nằm đó ngủ đời thiên thu

                                                     Khôi Nguyên {

Moä khuùc

        Xin đừng khóc cạnh mộ tôi

Tôi không nằm đó ngủ đời thiên thu

        Tôi là ngọn gió vi vu

Kim cương lấp lánh tuyết mù thôn trang

        Tôi là tia nắng huy hoàng

Ươm đồng lúa chín ngập tràn mưa Thu

        Quạnh hiu sương sớm mịt mù

Tôi là nhạn lẽ thâm u mối sầu

        Nhập đàn bay lượn vòng cầu

Như vì sao nhỏ trên cao sáng ngời

        Xin đừng khóc cạnh mộ tôi

Tôi đâu có chết khi đời còn vương.

         (với sự góp ý của Nguyên Khôi), Nguyễn Cang {

              Xin ñöøng ñöùng caïnh moä toâi maø khoùc

(Với cảm xúc của riêng mình, khi đọc bài thơ, xin phép được phỏng dịch theo lời văn khác như là chút đóng góp theo tinh thần “xướng và họa” của các bài thơ mà quý anh chị thường đăng trên trang nhà)

Xin đừng đứng cạnh mộ tôi mà khóc

Tôi không ở đây với một giấc ngủ vùi

Tôi là ngàn cơn gió thổi

Là hạt kim cương sáng long lanh trên tuyết trắng

Là tia nắng mai trên hạt lúa vàng chín mọng

Là cơn mưa nhè nhẹ của trời Thu

Trong lặng yên của buổi sáng mai thức giấc

Tôi là con chim tung đôi cánh bay vù

Của đàn chim nối vòng trên không đó

Là ánh sao hiền tỏa sáng đêm thâu

Xin đừng đứng cạnh mộ tôi mà khóc

Tôi không nằm ở đây và tôi đã chết đâu.

                                                               Thuyên Huy {

(Phỏng dịch từ bài thơ Do Not Stand At My Grave And Weep 1932 của Mary Elizabeth Frye được anh Đào Anh Dũng sưu tầm và đăng trên trang nhà ngày thứ ba 16/09/2014) …

 Ảnh có chứa văn bản

Mô tả được tạo tự động

Mồ anh, đừng đứng hoài công, tần ngần. Ảnh Google

Moà anh, ñöøng ñöùng khoùc than

        Mồ anh, đừng đứng khóc than,   

Anh không ở đó; ngủ an đoạn trường?! [2]
        Giờ anh cánh gió ngàn phương,
[3]

Tuyết long lanh, ánh kim cương mơ màng, [4]

        Đưa hương trên lúa mẩy vàng, [5]

Trời Thu phơn phớt, mấy hàng mưa vương. [6]

        Lệ thường, em dậy, mờ sương, [7]

Hồn anh đã vút, trên đường thong dong. [8]

       Nương theo chim lặng bay vòng! [9]

Mồ anh, đừng đứng hoài công, tần ngần. [10]
       Không ở đó, không lìa trần!
[11]

                                   Ngân Triều {
                                                                  17.07.2013 

 Đào Anh Dũng à Ngân Triều 04:01 30 tháng 7, 2013

          Bài lục bát thật hay, rất sát nghĩa bản gốc, anh NT ơi!

Câu chót, nếu thêm vào hai chữ "Em ơi!" em thấy "tình" hơn. {



[1] Ảnh có chứa văn bản, người

Mô tả được tạo tự động

Tác giả của bài thơ nầy là bà Mary Elizabeth Frye (1905-2004).

Do not stand by my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004). Bài thơ vô cùng xúc động đã được dịch ra không biết bao nhiêu thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bày không biết bao nhiêu lần bởi các ca sĩ trứ danh.

          Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa tươi. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất: bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932.

          Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái.

          Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ gửi đăng trên báo.

          Bài thơ được cả hoàn cầu biết đến, nhưng mãi đến năm 1990, Frye mới tiết lộ rằng chính mình là tác giả. Yêu cầu bồi thường của bà đã được chấp nhận trong năm 1998 sau cuộc điều tra của Abigail Van Buren.

[2] Dịch theo nguyên tác: I do not sleep: Ta không ngủ được hay ta ngủ trong trăn trở (đoạn trường).  

[3] I am a thousand winds that blow: Ta là ngàn cơn gió thổi.

[4] I am the diamond’s glint on snow: Ta là ánh kim cương trên tuyết

[5] I am the sunlight on ripened grain: Ta là ánh sáng trên hạt chín vàng.

[6] I am the gentle Autumn’s rain: Ta là cơn mưa mùa Thu mát dịu.

[7] When you awake in the morning’s hush: Khi em thức dậy trong buổi sáng tĩnh lặng; hush (v): lặng lẽ, yên tĩnh.

[8] I am the swift uplifting rush.

Of quiet birds in circle flight,

Ta đã tung cánh lên cao như đại bàng; đàn chim lặng lẽ bay vòng trên cao là đại bàng; of: dịch là như. Thong dong: do chữ thung dung “nói trại” ra, là nhàn nhã, thư thái không vướng bận vất vả, không lo toan nữa.
        Việc nhà đã tạm thong dong,

Tinh kỳ giục giã đã mong độ về.
ĐTTT, Nguyễn Du, câu 693-694 (Thúy Kiều bán mình cho Mã Giám Sinh, lấy vàng chuộc cha).

        Mụ rằng:” Con hãy thong dong,

Phải điều lòng lại đổi lòng mà chơi…

ĐTTT, Nguyễn Du, (1765-1820), câu 1027-1028 (Tú Bà hứa và thề với Kiều khi Kiều đi trốn với Sở Khanh, bị Tú bà bắt lại).

[9] Tức là chim đại bàng lặng lẽ bay cao.

[10] Do not stand by my grave and cry. Đừng đứng bên mồ ta và kêu khóc. 

[11] I am not there. I did not die. Ta không ở đó. Ta không lìa trần.