Thứ Sáu 3 Tháng 4
Năm 2015
Bài [81] Chiều Ngồi
Đếm Tuổi
Thơ Chân Trời Chân
Mây, lời bình Ngân Triều.
Chieàu ngoài ñeám tuoåi
Đếm tuổi, chiều trôi mơ
viễn vông,
Ngước nhìn mây vẽ cảnh lông bông.
Biết đâu là thực,đâu là ảo,
Em nhé, cùng ta cạn chén nồng!
{
Em nhớ thời xưa mấy đoạn trường,
Rừng xao xác khổ...thương còn thương.
Ê tay tháp bút, mờ thơ ngọc,
Nhập thế dìu con... khóc giữa đường!
{
Rượu thơm thấm thấu tình tri kỷ,
Anh hôn gò má ướt mù sương.
Ngấm hiểu thiên đàng trong địa ngục,
Cầm tay an lạc... sống bình thường!
{
Anh muốn Thần Sầu bay mất hút,
Hiện về Sen thắm... tỏa ngàn thương!
CTCM 10-Aug-2014

Anh muốn Thần Sầu bay
mất hút,
Hiện về Sen thắm... tỏa ngàn thương! Thơ CTCM, ảnh Google
Lời
bình, Ngân Triều:
Ngân Triều
06:40 3 tháng 4, 2015
♫ Xin diễn ý thơ của tác giả theo từng đoạn
thơ:
Đếm tuổi,
chiều trôi mơ viễn vông,
Ngước nhìn
mây vẽ cảnh lông bông.
Biết đâu
là thực, đâu là ảo,
Em nhé!
Cùng ta cạn chén nồng!
● (1) Tự
sự, đếm tuổi; thời gian vào một buổi chiều dần tắt nắng; trữ tình trong liên
tưởng, mơ ước viễn vông:
Nhớ! Phải chăng đó là một buổi chiều dần tối. Nắng
tắt dần, chiều trôi. Tôi thả hồn mình trong mơ, liên tưởng về một tương
lai xa mờ, mơ viễn vông.
● (2) Trong khoảnh khắc bất chợt, tôi ngẫng
đầu lên bầu trời, ngước nhìn; để thấy hình ảnh những vầng mây đang trôi theo
gió mung lung, tạo ra vô số hình ảnh, thiên hình vạn trạng trên trời, mây vẽ.
Một bức tranh mây chuyển động, quấn quít, lan tỏa; cảnh hỗn độn, lùng nhùng,
dợn dợn, lung tung, không ra hình thù chi cả, lông bông.
● (3) Suy luận qua kiểm nghiệm:
Phải chăng hình ảnh mà mây đang vẽ trên
đó không biết đâu là thực và đâu là ảo. Mà nhìn kỹ, trong tầm mắt thịt, tất cả
chỉ là ảo ảnh mà thôi. Vì đời nầy thực và hư khó lường, như thuyết Nhị nguyên
âm dương, của biểu đồ thái cực; thực và mộng luôn đối kháng và tương tác lẫn
nhau; trong thực có mộng và ngược lại, như âm trung hữu dương căn; dương trung
hữu âm căn.
● (4) Lẽ đời vốn là như vậy rồi.
Thôi thì "em nhé" là thực thể,
là thực, xin hãy "cùng ta”, vui đi. Mà vui gì mới được chứ? Xin hãy cạn
chén nồng để biết đâu sau nầy chúng ta sẽ không bao giờ còn gặp nhau nữa mà
chỉ còn gặp nhau trong ảo mộng, trong giấc chiêm bao. Xin hãy cùng nhau cạn chén nồng để quên đi
những điều cay đắng trong cái biển trần khổ vơi vơi trời nước này đi!
à ♫ Tiếp
theo là tâm tình với người thương:
Em nhớ
thời xưa mấy đoạn trường,
Rừng xao
xác khổ ...
thương còn thương.
Ê tay tháp
bút, mờ thơ ngọc,
Nhập thế
dìu con, khóc giữa đường!
● (5) Có còn nhớ không em, đời chúng ta khi ấy
đã lâm vào những khổ đau bất hạnh vô cùng, những đau khổ tận cùng ấy cơ hồ như
không sống nổi, đứt ruột, đoạn trường.
● (6) Anh ở nơi rừng sâu, sơn lam chướng khí
thiếu thốn, gian khổ trăm bề… xao xác
khổ; nhưng niềm tin và hy vọng duy nhất và diệu kỳ để anh gắng sức vượt qua
mọi thử thách ấy chính là tình yêu của chúng mình, em yêu anh và anh yêu em, thương
còn thương.
● (7) Cụ thể, tin nhạn vô giá, thơ của em gởi
cho anh, em viết rất nhiều và rất dài; thẫn thờ tay mỏi, ngón đau, ê tay
tháp bút. Còn anh trong rừng, chắt chiu những vần thơ quý báu như ngọc,
luôn mang theo bên mình chờ dịp tiện hồi âm cho em mà những nét chữ trong thơ
đã mờ đi do giấy thấm ướt mồ hôi gian lao và sương ướt lạnh, mờ thơ ngọc.
● (8) Nhất
là lúc em và con đi thăm anh, con đường rừng dài hun hút, vắng người (Như
con đường gian khổ mà chúng ta cùng đi chung nhau khi cha mẹ đôi bên tác hợp).
Chân đã mỏi như giần rồi mà chưa tới chỗ, bóng chiều dửng dưng không hề đoái
đến người mẹ dìu con, đang lê từng bước nhọc nhằn, tủi thân, thổn thức trong lệ
ướt giữa đường.
à ♫ Những nỗi niềm và mong ước riêng
tư:
Rượu thơm
thấm thấu tình tri kỷ,
Anh hôn gò
má ướt mù sương.
Ngấm hiểu
thiên đàng trong địa ngục,
Cầm tay an
lạc... sống bình thường.
● (9) Ôi! Gian lao cùng cực; còn được gặp
nhau, còn có chén rượu thơm ngon! Cảm nhận chất rượu nồng, nóng hừng chạy rần
rần trong cơ thể. Thế mới biết, mới hiểu, mới thấm thía, anh đã chọn không lầm
người, em chính là người tri kỷ của anh.
● (10) Đây nè! Cho anh hôn em một cái! Sao má
em lại ướt? Có phải má em ướt bởi mù sương hay giọt tủi tuôn trào?
● (11) Có ai hiểu, trong cõi thiên đàng theo ảo
thuyết hoang tưởng mà lại có địa ngục trần gian đọa đày không kể xiết!
● (12) Đơn sơ nhất là được nắm tay người
thương, là thấy an bình, vui vẻ… quên hết mọi khổ đau như đang sống trong cảnh đời
thường thế nhân.
à ♫ Vẫn
là mơ ước cho cuộc đời:
Anh muốn
thần sầu bay mất hút,
Hiện về
Sen thắm... tỏa ngàn thương!
● (13) Anh ao ước, đời chúng ta sẽ an bình, thần
sầu sẽ bay xa, bay mất hút trong cuộc đời chúng ta và sẽ không có ai gieo rắc
cho chúng ta muôn điều đau khổ nữa.
● (14) Bóng Sen từ bi đằm thắm, nhân ái sẽ ngự
trị trên cõi đời nầy… với tình thương chan hòa, hạnh phúc bao la.
Bài thơ Chiều ngồi đếm tuổi, không phải
là đếm tuổi đời mình mà là chơi chữ, biểu đạt những tủi thân, tủi phận với ít
nhiều nỗi nhớ thiết tha, rất logic, chặt chẽ, có chất trí tuệ, hàm súc, gợi
cảm; nói về mình thôi... nhưng rất điển hình, (phảng phất hình bóng của tôi,
của chúng ta, không phải chỉ là chuyện riêng tư của tác giả) và phảng phất
đậm nhạt phần nào về tấn bi kịch bể dâu.
Xin cảm ơn anh Chân Trời Chân Mây đã thể
hiện một tiếng thơ của tình yêu đôi lứa, tình nghĩa vợ chồng trong đau khổ mà
vẫn đằm thắm, đáng yêu. ֎
Thân mến, Ngân Triều
{ { {