Thứ Hai, 13 tháng 7, 2020

" BẮC MÔN TỎA THƯỢC " ( 北 門 鎖 鑰 ) còn khắc trên cổng Bắc Cố Đô Hoa Lư Ninh Bình,/ Phan Việt Hùng Chia sẻ

ảnh "Bắc Môn tỏa thược" cửa Bắc, cố đô Hoa Lư hiện nay, Google

" BẮC MÔN TỎA THƯỢC "
( 北 門 鎖 鑰 )
Nhân tiện Trung Quốc đang ra sức thực hiện mưu đồ độc chiếm Biển Đông. Tôi xin chia sẻ về 4 chữ mà tổ tiên ta nhắn nhủ con cháu còn khắc trên cổng Bắc Cố Đô Hoa Lư Ninh Bình cách đây hơn 1000 năm.
"Là Người Việt Nam, xin hãy nhớ kỹ 4 chữ của các bậc tiền nhân dặn dò khắc trên cổng phía Bắc Cố Đô Hoa Lư Ninh Bình, đã hơn 1000 năm nay vẫn còn đó:
" BẮC MÔN TỎA THƯỢC "
( 北 門 鎖 鑰 )
- Có nghĩa là: Khóa chặt cửa Bắc...
****
"BẠN VÀNG" - HOÀNG SA & NHỮNG SỰ KIỆN
----------
A. MẤT HOÀNG SA :
Hoàng sa bị TQ chiếm tháng 1.1974.
Cho đến nay lũ phản động hải ngoại, đặc biệt nguy hại hơn là một số kẻ trong nước, trong đó có không ít người có học thức không nghiên cứu tý nào, nghe theo bọn phản động mớm, rồi gân cổ cãi đến cùng, đỏ mặt tía tai: mất Hoàng Sa là do Chính phủ Việt Nam bán cho TQ, theo Mật Ước Thành Đô - không hiểu đó là kế ly gián!
Đối với sự việc này, chúng ta hãy cùng điểm qua từng căn cứ :
1/ Hoàng Sa nằm ở vỹ tuyến 16°30. Theo Hiệp định Geneva 1954, Quần đảo Hoàng Sa do CQ VNCH quản lý. Hiệp định phân chia 2 miền từ vỹ tuyến 17, mất vào tay TQ tháng 1.1974, vậy ai làm mất Hoàng Sa? (đến trẻ con cũng hiểu!)
2/ Tháng 1.1974 Hoàng Sa bị TQ chiếm ngay trước mũi Hạm đội 7 của Mỹ đang quản lý Biển Đông mà sao họ "giả mù, giả điếc ". 4 chiến hạm của Ngụy quyền Sài Gòn : (HQ-16), (HQ-10), (HQ-5), (HQ-4) do đại tá Hà Văn Ngạc chỉ huy. Họ bị các tàu chiến của TQ tấn công với lực lượng đông đảo nên đã thua trận, gọi chi viện nhưng Mỹ không phê chuẩn để cho máy bay Mỹ và VNCH ra can thiệp.
Theo ông Nguyễn Thành Trung - khi đó là Trung úy phi công Không lực Việt Nam Cộng hòa, ngày 19/1/1974, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu điều 5 phi đoàn phản lực F-5 bao gồm 120 máy bay và 150 phi công (mỗi phi đoàn có 24 máy bay), 4 phi đoàn ở sân bay Biên Hoà, 1 ở sân bay Đà Nẵng, ra Đà Nẵng chuẩn bị tái chiếm quần đảo Hoàng Sa. 40 năm sau, theo đánh giá của phi công Nguyễn Thành Trung, thì việc tái chiếm Hoàng Sa là hoàn toàn khả thi với sức mạnh áp đảo của không quân bao gồm 120 chiếc F-5 đang chờ lệnh ở Đà Nẵng. Thời điểm năm 1974, không quân Trung Quốc chỉ có MiG-21 là loại máy bay có tầm bay ngắn, không đủ nhiên liệu bay ra Hoàng Sa, còn hải quân Trung Quốc chỉ có khoảng 40 tàu cỡ nhỏ ở Hoàng Sa (không có tàu lớn, tất cả là tàu loại nhỏ chỉ có khả năng phòng không yếu). Trong khi đó, mỗi máy bay F-5 đủ sức tác chiến tại Hoàng Sa trong 30 phút, mỗi chiếc mang được tới 3 tấn bom. Như vậy, cứ 3 máy bay đánh 1 tàu thì chỉ cần sau nửa ngày là có thể đánh chìm toàn bộ 40 tàu Trung Quốc. Ông Trung tin rằng "phần thắng là chắc chắn 100%, vì tàu Trung Quốc không thể chạy thoát nổi (do máy bay có vận tốc nhanh hơn rất nhiều), mỗi tàu chỉ cần trúng 1 quả bom là xong... Trung Quốc đi ra Hoàng Sa là bằng tàu thôi, nếu mà diệt hạm đội này là họ cụt ngòi". Các phi công lúc bấy giờ cũng cho rằng chiến dịch khá dễ dàng, chỉ trong vòng 12 giờ là 40 tàu Trung Quốc sẽ chìm hết.
Nhưng cuối cùng, lực lượng không quân Việt Nam Cộng hòa đã nhận được lệnh không được cất cánh. Cũng theo lời thuật của Nguyễn Thành Trung, kế hoạch này cuối cùng đã không được thực hiện do "Mỹ đã cảnh báo Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu không được hành động". Ông cho rằng "Nếu ngày đó chiến dịch diễn ra đúng kế hoạch thì bây giờ và các thế hệ con cháu đỡ biết bao nhiêu. Bây giờ Trung Quốc đã chiếm đóng bất hợp pháp ở Hoàng Sa rồi, cái di sản, cái gánh nặng để lại cho các thế hệ con cháu Việt Nam thật là quá nặng nề!"
Theo ông Nguyễn Hữu Hạnh, Chuẩn tướng, phụ tá Tổng Tham mưu trưởng quân đội Việt Nam Cộng hòa năm 1975, Mỹ muốn lợi dụng mâu thuẫn giữa Trung Quốc và Liên Xô nên nhân sự kiện này đã ngầm giao Hoàng Sa lại cho Trung Quốc, nhằm chặn đường vào miền Bắc Việt Nam của hạm đội Liên Xô.
3/ Từ 1974 đến nay TQ liên tục xây dựng các đảo ở Hoàng Sa thành tiền đồn của họ, trong mưu đồ độc chiếm Biển Đông.
Các nước trên thế giới, kể cả Mỹ cũng biết rõ điều đó. Các giới khoa học, hàng hải, các trường đại học, những bản đồ cổ của Trung Quốc và thế giới... đều có căn cứ vững chắc về sự kiện này, quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam.
B. NHỮNG HÀNH XỬ THẢO KHẤU CỦA ÔNG "BẠN VÀNG":
1/ Năm 1954, trong chiến dịch Điện Biên Phủ, TQ cử đoàn chuyên gia sang giúp ta, khuyên ta: " đánh nhanh thắng nhanh ", nhưng ta xem xét kỹ, chủ trương: " đánh chắc tiến chắc "...nếu cứ nghe họ thì ta như "tự lấy trứng đập vô đá" - vỡ nát rồi, đất nước này đi đâu về đâu?
2/ Sau chiến thắng ĐBP, tại hội nghị Geneva, ta đấu tranh gần thắng lợi, phân chia 2 miền từ vỹ tuyến 16 là tại Đèo Hải Vân- Hiệp Định có hiệu lực đến sau tổng tuyển cử 1956. Nhưng TQ ép ta phải chấp nhận chia từ vỹ tuyến 17 (sông Bến Hải - đây là âm mưu chiếm Hoàng Sa, vì HS ở vt 16°30' ) nếu không sẽ cắt viện trợ, hồi đó ta còn rất khó khăn, non trẻ... đành nhân nhượng.
3/ 1965 Mỹ đổ 50 vạn quân vào Nam VN. TQ cản trở ta đánh Mỹ, họ khuyên ta là Mỹ quá mạnh, ta nên mềm dẻo, chỉ đánh du kích cao nhất là cấp trung đội, để đấu tranh nghị trường (ta sẽ bị tiêu diệt dần từng trung đội). Ta lại kiên quyết đánh Mỹ giải phóng miền Nam, theo phương châm: " nắm thắt lưng địch mà đánh", dám đánh, biết đánh và quyết thắng...nếu không bám đánh gần, hỏa lực mạnh của Mỹ sẽ đánh phía sau, làm thiệt hại nặng nề.
4/ Những năm 1966 ,TQ đề nghị đưa 30.000 quân qua bảo vệ, giữ miền Bắc, để chúng ta vô giải phóng miền Nam. Họ còn nói cho 3.000 xe quân sự có cả người lái sang giúp ta. Bác Hồ, TBT Lê Duẩn và TW từ chối với lý do: chỉ nhận viện trợ vật chất vì nợ tiền của còn trả được, nợ máu không thể trả được... thế là bạn Vàng cắt không cho 3.000 xe nữa!
Sau đó, chúng ta cũng có nhân nhượng cho mấy đại đội cao xạ sang Tây Bắc...Họ bắn đỏ trời mà chả trúng máy bay nào, nhưng lại tăng cường khai thác gỗ, lâm sản chở về nước...Mãi mới đuổi được họ về hết.
( Có mấy đại đội cao xạ đuổi mãi mới xong, 30.000 quân thì nếu nghe theo ông bạn Vàng, chưa đánh Mỹ xong, miền Bắc bị đồng hóa, biến thành ...đất TQ là cái chắc, không còn quê hương mà về!)
5/ Tại Hội nghị 4 bên ở Paris, phe XHCN có TQ ngồi cùng với Liên Xô, nhưng họ thường bất đồng chính kiến với LX, ép ta không được làm mạnh, nhưng khuyên ta thỏa hiệp với Mỹ...
6/ Bạn Vàng dụ VN mãi không xong, ngày 10.4.1971, đích thân TW Đảng CS TQ mời Đội bóng bàn Mỹ qua chơi (vẫn gọi là Ngoại giao bóng bàn)... làm tiền trạm cho tháng 2.1972, TT Mỹ Richard Nixon sang thăm TQ (sau 23 năm, nối lại quan hệ NG, kể từ 1949).
* Vậy họ bàn những gì :
1/ Chặn không cho tàu hỏa liên vận của Liên Xô chở tên lửa SAM3 qua đất TQ viện trợ cho Hà Nội, trong khi các cảng biển Bắc VN bị phong tỏa bằng thủy lôi. Để sau đó 10 tháng (12.1972) Mỹ đánh B52 Hà Nội. (Âm mưu thâm độc chia phần đất nước ta: Mỹ đàng trong, TQ đàng ngoài).
Mỹ chủ quan là SAM2 chỉ hiệu lực ở cao độ 10.000m, chưa tới tầm 12.000m của B52; do đó họ ồ ạt cho B52 đánh phá Hà Nội, Hải Phòng - coi như đi uống cafe vậy... nhưng khi SAM3 chưa kịp qua, ta bí mật cải tiến SAM2, nối thêm ống phóng, cải tiến mạch điều khiển - ( không để bạn Vàng biết ) đồng thời giữ tuyệt mật cách đánh, nên VN là nước đầu tiên và duy nhất đến bây giờ bắn rơi B52 chiến lược... và chỉ 12 ngày đêm mà 34 chiếc B52 rụng như sung - Mỹ đành chịu thua!
2/ Thỏa thuận 1972 là Mỹ là đánh đổi lại cho TQ có được Hoàng Sa 1974. Ngoài ra năm 1975, Mỹ còn lờ đi để một số đồng minh như Đài loan, Philippines, Indonesia, Malaysia... chiếm một số đảo ở Quần đảo HS và Trường Sa. Còn Campuchia thì chiếm đảo Phú Quốc, Thổ Chu... có đảo chúng giết hại gần hết, cuối năm 1975 ta mới đánh chiếm lại được.
3/ Ngày 27.1.1973 khi HĐ PARIS được ký kết, Mỹ rút quân về nước. Bọn Bắc Kinh cay cú lập mưu xây dựng, nuôi dưỡng bọn Khmer đỏ, lôi kéo Sihanuk. Đến khi giải phóng 1975, TQ công khai xây dựng cho Khmer đỏ thành 23 sư đoàn, giam lỏng Sihanuk tại TQ, kích động bọn Polpot liên tục quấy phá biên giới Tây Nam trong những năm 1976, 1977... Và TQ dần điều quân về biên giới phía Bắc Việt Nam.
4/ Năm 1978 : TQ kích động bọn Polpot tấn công toàn tuyến biên giới VN - CPC, trong khi ta mới thống nhất đất nước vô vàn khó khăn. Tháng 1.1979, ta phải chấp nhận cuộc chiến bắt buộc, bạn CPC cầu cứu, đã buộc ta phải cứu đất nước Chùa Tháp thoát nạn diệt chủng. Trong lúc 2 Quân đoàn, hơn 20 sư đoàn của ta đang ở CPC, thì TQ lu loa kêu gọi LHQ và các nước thù hận chống lại VN và 17.2.1979 TQ bất ngờ ra lệnh 600.000 quân, với 3000 xe tăng, hàng chục ngàn khẩu pháo (trừ không quân) tấn công trên toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam, hòng cứu bọn Khmer đỏ...
Ngay sau đó Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng ký lệnh Tổng động viên toàn quốc, Liên xô ngay lập tức lên tiếng và điều ngay 600.000 quân, 3000 xe tăng áp sát biên giới phía Bắc TQ, thực hiện bắn đạn thật diễn tập quy mô lớn sát biên giới LX-TQ... Điều các trận địa tên lửa chiến lược, máy bay QS sang bố trí trên đất Mông Cổ..., điều không quân, lập cầu hàng không, đưa 2 Quân đoàn 2 và 3 của VN từ CPC về nước. Đích thân Đại tướng của LX sang mặt trận Lạng Sơn thị sát tham vấn. TQ buộc phải rút quân, xong lại lật lọng, mưu hèn kế bẩn, quấy phá suốt năm 1979 đến mãi 1989... đặc biệt năm 1984, mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang là nơi ác liệt nhất.
* Có thể nói:
- Ta đã luôn giữ hòa khí, mềm dẻo giữ gìn vì hòa bình của đất nước. Trong lịch sử thì hàng ngàn năm nay lũ giặc phương Bắc chưa khi nào từ bỏ dã tâm xâm lược Việt Nam.
- Hàng ngàn năm vẫn không thể khuất phục được VN. Xương cốt của hàng trăm vạn quân xâm lược: Thục, Lương, Tùy, Đường, Hán, Tống, Minh, Thanh... là tổ tiên của người TQ đang làm phân bón cho cây cối VN, họ ức lắm chứ...!
Hiểu cho hết lẽ, “Bắc môn tỏa thược” không phải là bế quan, là khép kín hay thụ động với phương Bắc. Trái lại, nước Việt luôn cảnh giác nhưng tự chủ, chủ động tay hòm chìa khóa để gìn giữ biên cương, nói rộng ra là trong mọi quan hệ với người phương Bắc. Đấy chính là nét đặc sắc trong sách lược ngoại giao mềm dẻo nhưng độc lập, tự chủ của cha ông ta.
Từ xưa, với nền kinh tế thuần nông của nước Việt, việc bang giao làm ăn với Trung Hoa không nhiều. Tuy vậy, ở các phiên trấn, cửa khẩu thủy bộ, dân hai nước vẫn làm ăn buôn bán tấp nập.
Về văn hóa, với gốc gác có nhiều điểm tương đồng, sự hòa nhập, giao thoa sâu đậm là không tránh khỏi. Tuy vậy, nền văn hóa Việt mang tính dân gian đậm nét vẫn có sức đề kháng kỳ diệu, vẫn chắt lọc được phần tinh túy nhất trong kho tàng văn hóa Trung Hoa để tự tồn và phát triển, không những thế còn cộng hưởng và làm giàu thêm nền văn hóa bản địa. Nhờ thế, chúng ta mới được thừa hưởng những giá trị và tinh hoa văn hóa Việt ngày hôm nay.
Người Việt trọng sự khiêm nhường, nhưng không phải lúc nào cũng phải hòa hiếu với kẻ luôn có sẵn dã tâm trong máu. Bài học lịch sử “Bắc môn tỏa thược”, trải hàng ngàn năm qua đã phải trả bằng xương máu của nhiều thế hệ cha ông. Chính vì vậy, trong giai đoạn ngày nay, chúng ta càng phải hiểu và vận dụng 4 chữ “BẮC MÔN TỎA THƯỢC” sao cho linh hoạt và phù hợp nhất để ĐÓN GIÓ LÀNH và NGĂN GIÓ ĐỘC. Có vậy, hòa bình, độc lập và phát triển mới có thể mãi vững bền!
Kết thúc bài viết này, một lần nữa tôi chỉ mong muốn mọi người VN hãy nhớ kỹ 4 chữ của các bậc tiền nhân dặn dò khắc trên cổng Bắc Cố Đô Hoa Lư Ninh Bình, đến nay đã hơn 1000 năm, vẫn còn đó:
" BẮC MÔN TỎA THƯỢC "
( 北 門 鎖 鑰 )
- Có nghĩa là: Khóa chặt cửa Bắc...
- Ý nghĩa sâu xa là:
" Đề phòng giặc phương Bắc "
Muôn đời, muôn kiếp vẫn thế, vẫn phải thế... mà thôi!
Nguồn: Phan Việt Hùng
Chia sẻ 
Bãi chông chiến thắng giặc Nguyên trên sông Bạch Đằng, ảnh Google

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét