Thứ Ba, 12 Tháng 3,
2013
Bài [19] Môøi
anh
Thơ Minh Tân
Lời
dẫn: Nhân có một người bạn
học cũ thời Tiểu Học Bào Trai [1]
(Hậu Nghĩa), ở xa về thăm, không gặp nhau. Hôm sau, Ngân Triều tìm nhà thăm đáp
lễ. Minh Tân đã cảm tác bài thơ nầy.
Bài thơ réo rắt về thân thế, về lòng chân
thành và thiết tha tình bạn ngày xưa. Giai điệu bài thơ nghe như những lời
tổng kết bóng bẩy về cuộc đời dâu bể, hơn 60 năm xa cách mà như… mới đây
thôi. Dư âm của tứ thơ đồng vọng, phải chăng là những nỗi chạnh lòng?
Thơ Minh Tân
Uống đi rồi
chấm, đoạn
trường
[3]
ngày qua.
Uống đi anh, uống để mà…
Thương mình tuổi hạc,
sương pha thế nầy!
Cõi lòng nhớ mãi Bào Trai, [4]
Nỗi buồn xa cách, kéo
dài thiên thu.
Uống đi! Cay đắng cho
dù…
Hoa tàn, nguyệt khuyết [5],
phù du [6], đắm
chìm.
Uống đi! Lệ máu
từ tim,
Thầm ôm gối mỏi, soi
tìm dấu xưa.
Uống đi! Năm tháng cũng vừa,
Đủ cân tình bạn,
ai thưa thớt lòng?
Mời anh giọt
lệ tha hương,
Uống đi rồi
chấm, đoạn trường ngày qua. Ảnh minh họa, Google.
Lời
bình, Ngân Triều:
Với
nội dung 12 dòng thơ trao chuốt, với 1 lần “mời anh”, 5 lần “uống đi”
thể hiện tấm lòng trân quý của đôi bạn cũ, lâu lắm rồi mới gặp lại nhau.
Mời anh, trước hết là kể nhau nghe những nỗi đau
vô cùng to lớn của một thời đại dâu bể đa đoan, đoạn trường ngày qua;
rồi nhìn lại ngoại hình mình, để thương mình tuổi hạc, thân thể già yếu,
lực bất tòng tâm thế này.
Có thể tác giả nhớ mãi Bào Trai, nhớ
mãi không bao giờ quên, thiên thu, phải chăng là tác giả còn vương vấn
một kỷ niệm, một tình yêu đầu đời đã do xa cách nhau, biến cố, bể dâu mà
không thành (?!)
Uống đi để quên hết dĩ vãng anh à! Cho dù ta đã đắm
chìm trong cuộc đời cay đắng, thiệt thòi, hoa tàn; mất mát, nguyệt
khuyết; trong cõi tạm ngắn ngủi, phù du.
Nào ta hãy Uống đi! Như những
giọt lệ máu từ trong tâm khảm, từ tim; phải chăng để âm
thầm, mòn mỏi ôm gối mộng, gối mỏi; mà thả hồn tìm về những kỷ niệm
xưa, cơ hồ nay đã xa mờ, soi tìm dấu xưa.
Uống đi anh! Cho dù
chúng ta đã cao tuổi, có duyên nên mới lại gặp nhau. Mà gặp nhau thế nầy thì
cũng là quá đủ, cũng vừa. Tình bạn bè như thế thì cũng rất tốt đẹp, cân
xứng, đủ cân tình bạn; thật trọn vẹn, không ai lạnh nhạt với ai; vậy là
rất quý đúng không? Ai thưa thớt lòng?
Mời anh, thực ra là câu chuyện
tâm tình của đôi bạn cũ, cùng học chung một mái trường làng ngày xưa. Biết bao
kỷ niệm, biết bao nỗi nhớ, biết bao thăng trầm, biết bao buồn vui, mồ hôi nước
mắt, bèo giạt hoa trôi, trò đời dâu bể… Tất cả đều qua đi, tất cả vết thương
đều lành lặn theo thời gian, tất cả cuộc sống đều ổn định theo một chiều quay
tất định.
Thực vậy, thế là một thế hệ đã trôi qua.
Phải chăng âm thanh dư ba [7] của những con sóng còn
lại, vang bóng một thời, theo qui luật sinh-diệt sẽ trôi dần vào quên lãng?!
Ngân Triều
[1] Ngày ấy, địa danh và tên Trường Tiểu Học Bào Trai đều viết vậy. Tôi cũng xin
viết như thế để gọi là hồi tưởng về mái trường xưa.
[2] giọt lệ tha hương: Dân nhậu thường
nói “nước mắt quê hương” để chỉ rượu đế, hay Whisky Việt Nam. Ở
đây Minh Tân gọi là giọt lệ tha hương, giọt lệ xa xứ, xa quê hương, ly rượu
Tây, phù hợp với hoàn cảnh của anh.
[3] đoạn trường: đứt ruột, chỉ nỗi đau, thiệt
thòi, mất mát có thể chết được.
[4] Bào Trai: Trường Tiểu học Bào Trai được
thành lập cách nay khoảng 75 năm, (nay là Trường Tiểu học Châu Văn Liêm, Thị Trấn
Hậu nghĩa, huyện Đức Hòa, Tỉnh Long An). Một ngôi Trường làng ngày xưa, trường
nghèo, Thầy cô khả kính, mẫu mực, nhiều học sinh thành đạt. Minh Tân và Ngân
Triều đã học cùng cấp lớp ở Trường nầy.
[5] Hoa tàn, nguyệt khuyết: lấy thơ của Mạc Đỉnh
Chi, (1284 – 1361) đi sứ, khẩu điếu một nàng công chúa Tàu mới mất.
Nguyên văn:
青天一朵雲 Thanh thiên nhất đóa vân
烘爐一點雪 Hồng lô nhất điểm tuyết
上苑一枝花 Thượng uyển nhất chi hoa
瑤池一片月 Dao trì nhất phiến nguyệt
噫雲散雪消花殘月缺 Y! Vân tán, tuyết tiêu, hoa tàn, nguyệt khuyết!
“Một đám mây
giữa trời xanh
Một điểm tuyết trên lò lửa hồng
Một đóa hoa trong vườn thượng uyển
Một vầng trăng trên mặt hồ
Than ôi! mây tản, tuyết tan, hoa tàn, trăng lặn!”
[6] Phù du: con vờ, thứ côn trùng nhỏ, sinh ở dưới nước, khi trưởng
thành, có cánh hay được, chỉ một chốc rồi chết.
Ba vạn sáu
ngàn ngày là mấy,
Cảnh phù du
trông thấy cũng nực cười.
Uống rượu tiêu
sầu, Cao Bá Quát (1808 – 1855)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét