Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Hình Bóng Xưa, Thơ Đào Anh Dũng, CA. Lời bình Ngân Triều.

 Thứ Sáu 5 Tháng 4 Năm 2013

Bài số [55] Hình Bóng Xưa                                        

Thơ Đào Anh Dũng. Lời bình Ngân Triều

                Ước chi được trở lại
                Thuở xưa tuổi ngây thơ, Đào Anh Dũng, tranh ChatGPT.
Hình boùng xöa

     (Hình bóng xưa)

Ông giáo ung dung đạp
Lọc cọc tiếng xe kêu
Nắng ban trưa chan chứa
Trên đường bóng lêu khêu
*
Học trò dăm ba đứa
Cặp sách ôm trong tay
Tung tăng chân sáo nhảy
Không lo đến ngày mai
*
Ước chi được trở lại
Thuở xưa tuổi ngây thơ
Thiên đường nay đã mất.
Giờ chỉ còn là mơ
.
                                             10/2012
trích trong tập thơ "Chưa Quên" Đào Anh Dũng

1-    Lời bình, Ngân Triều 07:29 Ngày 05 tháng 4 năm 2013

Hai hình ảnh chọn lọc thân quen:

Hình ảnh của một ông Thầy ngày xưa. Phong cách người Thầy rất ung dung. Chi tiết chiếc xe đạp kêu lọc cọc khi di chuyển nói lên: Đời Thầy rất thanh bạch, nếu không nói là hãy còn nhiều khó khăn. Nắng chan chứa là rất nhiều nắng, hay trời nắng nóng khó chịu. Có thể thời điểm bấy giờ là sắp đến giờ vào học buổi chiều, lúc xế bóng, cũng có thể là ông Thầy cũng tuổi bóng xế, không còn trẻ nữa, để thấy cái bóng của Thầy cao lêu khêu in trên đường.

Hình ảnh tiếp theo là của nhóm học trò dăm ba đứa, với cặp đựng sách ôm trong tay. (Đa số em ôm chiếc cặp bàng, ít đứa có cặp da). Chân chúng tung tăng[1] chạy nhảy như chân sáo, vui vẻ đến trường.  Nhìn hình ảnh các trò nhỏ, hồn nhiên, vô tư, tác giả như mường tượng thời thơ ấu của mình nay đã trôi tận cuối trời xa.

Cuối cùng là ước mơ được quay lại với cái tuổi học trò ngây thơ ngày xưa... giờ chỉ còn tìm thấy trong giấc mộng.

 

.Ảnh có chứa mây, bầu trời, người, Mặt người

Mô tả được tạo tự động

                                                            Thiên đường nay đã mất.

                                                                                   Giờ chỉ còn là mơ. Đào Anh Dũng, ảnh Google

 Bài thơ với hai hình ảnh và một ước mơ thể hiện rõ ràng trong nghĩa tường minh. Nhưng tôi không tin như thế. Thật ra, đã đọc ít nhiều thơ của Anh Dũng, tôi thấy bài thơ còn hàm súc, réo rắt không chỉ là những luyến tiếc về một quá khứ đã trôi qua như “nước đi đi mãi”[2] mà nó còn phảng phất nỗi niềm ai hoài, chạnh lòng về một thời đại không còn nữa... Có lẽ những hình ảnh một thời của thế hệ đó, đã trôi tận, trôi tận cuối trời quên[3]

Ngân Triều֎



[1] Tung tăng là di chuyển không ngừng, gọn gàng, với thái độ vui thích như hình ảnh chim sáo nhảy, nhìn rất vui.

[2] Thề non nước, Tản Đà (1889–1939):
Nước non nặng một lời thề,

Nước đi đi mãi không về cùng non.

[3] Năm nay đào lại nở,

Không thấy Ông Đồ xưa,

Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ?!
                  Ông đồ, Vũ Đình Liên, (1913-1996).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét