Ảnh minh họa: Cổng chùa Tiêu Sơn, Bắc Ninh, Google.
[16] Đề chùa Tiêu
Sơn, Phạm Thái.
Tiếng kình réo rắt giục vầng son,
Đưa khách tầm thanh[1]
tới phạm môn.[2]
Gió thổi hiu hiu vàng cửa động,
Gấm thêu san sát thắm sườn non.
Đá xây chan chứa kinh dài ngắn,
Hoa phấn xôn xao nhạn véo von.
May gặp cao tăng khi giảng đạo,
Khề khà say thú một bầu ngon.
Nguồn:
Phổ Chiêu thiền sư thi văn tập, 1932 trang 6
Phiên âm Hán Nôm, Ngân Triều soạn
題廚蕉山
㗂鯨坕溧欲暈𣗾,
迻客尋清細范門.
𩙍𠺙咻咻黄𨷯峝,
錦繞山擦嘇傖𡽫.
𥒥搓滇渚涇𨱾短,
花瀵𠮿嗃雁𠶓𠹚.
𢆧趿高僧欺講道,
𠿁呵醝趣沒蔀𤯆.
Diễn ý bài thơ:
Tiếng chày kình nện
chuông vang xa như giục vầng son mau mọc lên, cho ngày mới bắt đầu,
Đưa người khách
tìm chốn thanh cao đến cổng chùa.
Gió thồi nhè nhẹ, hiu hiu, đun đưa với những chiếc lá vàng
rơi vèo ngoài cửa động, gió và lá vàng cùng đùa vui với nhau, như cửa động có
màu vàng.
Trên sườn núi, những
mảng rêu san sát kề nhau, như gấm thêu, rất xanh tươi đẹp mắt, thắm, nghĩa hàm ẩn.
Kìa là những đá xây, dọc bờ kinh, dài hay ngắn, với
nước lênh láng, tràn đầy, chứa chan.
Đó đây, hoa phấn bay đầy, xôn xao; trên không lại có tiếng chim nhạn hót nghe cao mà
thanh, véo von.
Rất may mà được gặp vị cao tăng, khi
cùng ta đàm đạo, khi giảng đạo.
Ta cùng với thiền sư nhắm nháp chút rượu, khề khà, cùng thích thú, say
thú, thưởng thức một bầu rượu ngon, một
bầu ngon.
(Hai câu kết có lẽ
tác giả cường điệu và thi vị hóa mà thôi, không có chuyện sư ông cùng đối ẩm;
vì rượu, kẻ tu hành không dùng)
Ngân Triều cảm đề:
Kình buồn trầm bổng
gọi vầng son,
Đùn bước tao nhân
đến phạm môn.
Gió phẩy lá vàng vèo
trước động,
Rêu thêu ngoạn mục, gấm sườn non.
Nước xanh lênh
láng kinh xây đá,
Hoa phấn tung trời,
nhạn véo von.
Mến khách, cao
tăng cười lạc đạo,[3]
Khề khà đắc ý cạn
bầu ngon.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét