Thứ Tư, 29 tháng 7, 2026

Bài 14 , chương 5, Thơ Văn Phạm Thái: Thăm Chùa Non Nước, Trương Quỳnh Như; Ngân Triều chú giải.

                                                                                                                             Đăng sơn Dục Thúy thăm chùa cổ,                                                                                                                          Nước biếc non xanh, như cảnh tiên.                                                                                                                        Mây trắng một làn trông diễm ảo,                                                                                                                          Màn sa trang điểm cõi Nam thiên.                                                                                                                                     Ngân Triều; tranh có hỗ trợ của AI.

*
Bài 14

Thăm Chùa Non Nước

                          Trương Quỳnh Như

      Trèo lên Dục Thúy thăm chiền,

Non xanh nước biếc, cảnh tiên dưới trần.

      Thướt tha mây trắng một làn,

Như buông bốn phía cánh màn bạch sa.[1]

*

     Chim hót véo von chào khách,

     Cỏ thơm hớn hở mừng ai.

   Gió Thu rung động mấy cành mai,

     Khêu gợi hồn thơ lai láng.

   Cầm bút lạm đề[2] trên thạch tảng,[3]

     Một bài cổ tích cảm hoài.[4]

   Nào người tráng sĩ, kẻ văn tài,

Khôn hỏi nước non đâu tá?

Nguồn: Trích trong Phạm Thái và Sơ Kính Tân Trang, Nguyễn Văn Xung, nxb Lửa Thiêng Saigon 1973, trang 178.

       Phiên âm Hán Nôm, Ngân Triều soạn

𠶀𡽫

 𨑗浴翠𠶀,

𡽫𩇛渃碧, 景仙𨑜.

   𢫌𩅹𤽸,

𦊚𠌨𦑃幔白紗.

*
𫚳𠶓𠹚嘲客,

     𩡋𢠦𢠇𢜠.

  𩙍搈動某梗梅,

     魂詩來𣼽.

  扲筆𨑗石磉,

     沒牌古感懷.

  𠊚 壯士仉文才,

     𠳨𡽫兜些.

                               張瓊茹

*

Ngân Triều cảm đề

Đăng sơn Dục Thúy thăm chùa cổ,

Nước biếc non xanh, như cảnh tiên.

Mây trắng một làn trông diễm ảo,

Màn sa trang điểm cõi Nam thiên.

*

Véo von chim hót chào tao khách,[5]

Hương cỏ lừng thơm ngát đón ai?

Gió Thu lay động mấy cành mai,

Đa đoan[6] đắm hồn thơ lai láng.

*

Phơi phới[7] mạn đề trên thạch tảng,

Cổ tích, thơ chở nỗi cảm hoài.

Nào ai tráng sĩ, kẻ văn tài:

- Đây Dục Thúy,[8] mà Nước Non đâu nhỉ?[9]

                                                                   Ngân Triều

***

Chú thích:
[1] Bạch sa: lụa trắng rất đẹp.

[2] Lạm đề: 濫題, đề không đáng. (nói khiêm tốn).

[3] Thạch tảng: tảng đá.

[4] Cổ tích cảm hoài: Những cảm xúc trữ tình trước nơi cổ tích.

[5] Tao khách: cùng nghĩa như tao nhân. Tao nhân là người hay thơ.

[6] Đa đoan: nhiều mối, nhiều nỗi.

[7] Phơi phới: hứng khởi nổi lên cách thanh thản nhẹ nhàng.

[8] Dục Thúy: 浴翠, Dục: toàn bộ, đẫm; thúy: màu xanh biếc. Dục Thúy là toàn màu xanh biếc.

[9] Cả câu là lời đưa duyên để kết thúc bài thơ tự do.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét