Thứ Tư, 29 tháng 4, 2026

Bài số [53]: Đoạn Cuối Một Chuyện Tình, Thơ Ngu Uyên. (Bài đăng lại)

 

        Thứ Bảy, 13 Tháng 12, 2014

Bài số [53]: Đoạn Cuối Một Chuyện Tình

          Thơ Ngu Uyên

Ngu Uyên gởi đến Blog Ngân Triều bài Thơ: Đoạn Cuối Một Cuộc Tình, mong Anh Triều đọc qua. Chúc Anh nhiều sức khỏe.

                                                                                                                                         Ngu Uyên

 Ảnh có chứa váy, sương mù, cây cối, trang phục

Mô tả được tạo tự động

Bao nhiêu đau khổ xin gom lại

               Để nhẹ lên vai kẻ độc hành!

                                                                                                                                         Ngu Uyên. Tranh Chat GPT.                                                                                                                            

    Ñoaïn cuoái moät chuyeän tình

(Đoạn cuối một chuyện tình)

              Nhất định năm mười không phải Anh

               Ơn trời ác mộng sẽ qua nhanh

               Bao nhiêu đau khổ xin gom lại

               Để nhẹ lên vai kẻ độc hành!

                *

               Còn nhớ hôm nào ta tiễn nhau?

               Anh đi lên núi em đồng sâu

               Nhớ thương một chút bàn tay chạm

               Thắm thoát thời gian buộc cánh sầu!

                *

               Đoạn cuối tình yêu như thế sao?

               Tim em như vỡ. Hỏi Trời cao:

               Ai xui thế sự buồn như vậy?

               Để mất Hùng Anh, Nhạt Má Đào?!!

                                                      07/10/2014   Ngu Uyên

           Lời bình, Ngân Triều:

è Khổ thơ thứ nhất:

          Câu 1: Khẳng định không phải anh như hai năm là mười. Ở đây tác giả nói rút lại. Nhưng cuối cùng chính là anh. Không tin được dẫu là sự thật ngỡ ngàng.
          Câu 2: Mong là như vậy, cơn ác mộng ghê gớm đó sẽ qua đi...
          Câu 3, 4: Chấp nhận làm kẻ độc hành, gánh lấy mọi đau thương của cuộc đời.
         
à  Khổ thơ thứ hai:

          Những kỷ niệm mong manh, cay đắng trong chia tay.

          Tình yêu chỉ có một thoáng như nhớ lại giây phút chạm tay nhau (rất ngắn), không phải như được nắm tay nhau.

          Thời gian buộc cánh sầu rất hay... như một cách nói trong bài thơ Sonnet của Alexis Félix Arvers (1806-1850): [1]

                                                Lòng ta chôn một mối tình

                                        Tình trong giây phút mà thành thiên thu…

è Khổ thơ cuối:

          Ngỡ ngàng trong thành sầu, nỗi buồn như vậy: Em mất anh và chưa có ai yêu em bằng anh... trên cõi đời nầy.

          Có thể đó là một tiếng lòng réo rắt về cuộc đời mình, trải qua 1 cuộc bể dâu. Sự kín đáo bộc bạch tâm sự mình, quả là một nét rất đáng trân trọng.                                                                                         Thân ái, Ngân Triều.

***

[1] Nguyên văn baøi thô Sonnet: (Nguyên văn bài thơ Sonnet)

Mon âme a son secret, ma vie a son mystère:

Un amour éternel en un moment conçu:

Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire,

Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.

Hélas! j’aurai passé près d’elle inaperçu,

Toujours à ses côtés, et pourtant solitaire,

Et j’aurai jusqu’au bout fait mon temps sur la terre,

N’osant rien demander et n’ayant rien reçu.

Pour elle, quoique Dieu l’ait faite douce et tendre,

Elle ira son chemin, distraite, et sans entendre

Ce murmure d’amour élevé sur ses pas;

A l’austère devoir, pieusement fidèle,

Elle dira, lisant ces vers tout remplis d’elle:

"Quelle est donc cette femme?" et ne comprendra pas.

      Félix ARVERS (1806-1850)

*

Bài thơ TÌNH TUYỆT VỌNG

Nguyên tác: SONNET D’AVERS của tác giả Felix Arvers (1806-1850), người Pháp.

Nhà văn Khái Hưng (1896-1947) dịch thành “Tình Tuyệt Vọng”, được cho là bài thơ dịch hay nhất từ trước đến nay.

Tại sao tình tuyệt vọng? Vì tác giả đã thầm yêu vợ của một người bạn, nên phải đành phải giữ trong lòng, không thể thổ lộ cùng ai.

*

                      Tình Tuyệt Vọng

Lòng ta chôn một khối tình,

Tình trong giây phút mà thành thiên thâu.

Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu,

Mà người gieo thảm như hầu không hay.

Hỡi ơi, người đó ta đây,

Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?

Dẫu ta đi trọn đường trần,

Chuyện riêng dễ dám một lần hé môi?

Người dù ngọc nói hoa cười,

Nhìn ta như thể nhìn người không quen.

Đường đời lặng lẽ bước tiên,

Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình.

Một niềm tiết liệt đoan trinh,

Xem thơ nào biết có mình ở trong.

Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng:

"Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây?"

                                                          Khái Hưng (1896-1947) dịch

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét