Chân dung HXH qua 31 bài thơ tình của Tốn Phong, bài 31, bài cuối.
Baøi 31: (Bài 31)
*
Nhất Uyên dịch nghĩa, bài 31:
Đời người vui chơi được bao lâu,
Muốn ném tung lòng trần từng mảnh đi.
Trước chùa Một Cột trên nóc chạm tương hình chim ngủ soi mặt hồ.
Trên hồ Bách Hoa bóng nắng chiều xế tà.
Chuyện Tư Mã Tương Như hát khúc Phượng Cầu Kỳ Hoàng cho Trác Văn
Quân đã muộn rồi.
Lòng Tốn Phong chỉ còn như Tư Mã Tương Như, đề nơi trụ cầu:
«Mai đây không mặc áo cừu nhẹ, không ngồi xe ngựa thề không
trở lại cầu này», không thi đỗ không làm nên sự nghiệp, thề không trở lại chốn này.
Nếu gặp hoa Mai nàng có nhớ,
Phong trần muôn thuở, mối tình si!
Mai sau nếu gặp lại Phi Mai còn nhớ,
Một người tình si đã yêu Mai, lăn lóc cuộc đời gió bụi khắp trần
gian này.
*
Nhất Uyên phiên âm Hán
Việt, bài 31:
Nhân sinh hành
lạc kỷ đa thì,
Phao khước trần tâm phiến phiến phi.
Nhất Trụ[1] tự
tiền thê mộ điểu,
Bách Hoa[2] hồ
thượng lạc tà huy.
Cầu Hoàng[3] để
sự xuân ưng vãn,
Đề Trụ[4] hà
nhân lão bất quy.
Trùng đối mai hoa nhược tương ức,
Phong trần mãn địa nhất tình nhi.
*
Bản chữ Hán Ngân Triều soạn, bài 31:
人生行楽幾多時
抛却塵心片片飛
一柱寺前棲暮鳥
百華湖上洛邪輝
求凰底事春應晚
題柱何人老不歸
重對梅華若相憶
風塵滿地一情兒
*
Nhất Uyên dịch thơ, bài 31:
Đời người vui
thú được là bao,
Từng mảnh lòng trần dứt được sao ?
Một Cột trước chùa, chim tối ngủ,
Trăm Hoa hồ rộng, bóng chiều chao.
Cầu Hoàng chuyện ấy Xuân đà muộn,
Đề trụ, tay không quyết chẳng vào.
Gặp lại hoa Mai còn nhớ nhỉ?
Phong trần đày đoạ một tình đau.
*
*
Ngân Triều cảm đề, bài 31:
Đời người sung sướng được bao kỳ,
Xé vụn lòng trần quyết vứt đi.
Một Cột mái chùa chim ngủ tối,
Hồ Hoa[5]
lồng bóng ánh tà huy.
Chuyện xưa đừng nhắc, Xuân đà muộn,
Khắc cột đến già trở lại chi[6]!
Nếu gặp Mai ơi còn có nhớ?
Phong trần muôn thuở, mối tình si!
*
Bài thơ cuối cùng của Tốn Phong nghe thật buồn thảm:
Chuyện xưa đừng nhắc, Xuân đà muộn,
Khắc cột đến già trở lại chi!
Nếu gặp Mai ơi còn có nhớ?
Phong trần muôn thuở, mối tình si!
Ngân Triều
(Chuyện theo đuổi nàng đã hoàn toàn thất bại, đã quá muộn màng; thôi
đừng nên chạnh lòng nữa, vì ta chưa có danh gì với núi sông! Đời ta đến già, nếu
chưa có công danh, chưa xênh xang áo gấm, thề chẳng bao giờ trở lại cây cầu nầy
nữa.
Mai ơi! Nếu có còn cơ hội
nào tái ngộ, nàng có biết chăng trong cuộc đời gió bụi nầy, lòng ta vẫn mãi mãi
yêu nàng tha thiết, mãi mãi suốt đời, không bao giờ quên).
*****
[1] Nhất Trụ: 一 柱, Chùa Một Cột, chùa Diên Hựu, xây dựng năm 1049 dưới thời vua Lý
Thái Tông. Năm 1954 chùa bị phá trước khi người Pháp rút đi, chùa mới xây dựng
lại nhỏ hơn chùa cũ nhiều. Theo Đại Việt Sử Ký toàn thư bàn kỷ q 3 tr 15a chép:
“Mùa thu tháng 9 năm Long Phù thứ năm 1105, làm hai ngọn tháp chỏm
trắng chùa Diên Hựu. Bấy giờ vua Lý Nhân Tông cho chữa lại chùa Diên Hựu đẹp
hơn cũ, đào hồ ở đài hoa sen gọi là Linh Chiểu. Ngoài hồ có hành lang chạm vẽ
chung quanh lại đào hồ Bích Trì đều bắt cầu vồng để đi qua. Trước sân chùa xây
bảo tháp”
[2] Bách Hoa: 百華Trăm Hoa có bản chép là Hữu Hoa, hồ Bích Trì.
[3] Cầu
Hoàng: 求凰bản Phượng Cầu Kỳ Hoàng của Tư Mã Tương Như đàn cho Trác Văn Quân
nghe.
[4] Đề Trụ: 題柱, khi còn hàn vi Tư Mã Tương Như qua cầu sông Vị, đề chữ vào cột cầu
rằng: “Mai đây không mặc áo cừu nhẹ,
không ngồi xe ngựa thề không trở lại cầu này”.
[5] Hồ
Hoa, nói rút của Hồ Bách Hoa hay
Hồ Bích Trì.
[6] Tác giả biểu đạt câu nầy như một lời thề.(Xem chú thích đề trụ, 題柱, ở trên)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét